\n
05:37 PST Thứ sáu, 07/10/2022
hình music online

qua tang

> KHÓI LỬA BIÊN THÙY 1 - 07/05/2019 06:32
Chúc vui Xem thêm
Yêu cầu: Trần Minh Thương
Người nhận: Minh Thương

Trang nhất » Tin Tức » Soạn Giả - Đạo diễn

NSƯT Hùng Minh - Đời "kép độc"

NSƯT Hùng Minh - Đời "kép độc"

Ở độ tuổi 83 vẫn còn được góp mặt cả trên sân khấu lẫn điện ảnh, NSƯT Hùng Minh đang tập trung viết hồi ký về cuộc đời một "kép độc" có thâm niên với niềm hạnh phúc viên mãn

Xem tiếp...

Đạo diễn “Lửa thiện nhân”: Nghề báo trong phim rất…“gà vịt”

Đăng lúc: Chủ nhật - 26/06/2016 06:20 - Đã xem: 1638
Đạo diễn Đặng Hồng Giang

Đạo diễn Đặng Hồng Giang

Từng có 10 năm làm việc tại báo Công an TP.HCM, nhà báo Đặng Hồng Giang gây bất ngờ khi chuyển sang làm đạo diễn.
 
IMG_20160531_081427
Đạo diễn Đặng Hồng Giang từng có 10 năm làm báo

Từng có 10 năm làm việc tại báo Công an TP.HCM, nhà báo Đặng Hồng Giang gây bất ngờ khi chuyển sang làm đạo diễn. Bộ phim đầu tay Lửa Thiện Nhân của anh đã gây tiếng vang lớn với khán giả ở mảng phim tài liệu năm 2015. Anh cho biết, mình đang làm phim, nhưng vẫn luôn trong tâm thế của một người làm báo.

"Thiếu kinh nghiệm thực tế nó làm khổ nhau vậy"

Từ thời điểm nào anh quyết định chuyển hướng từ làm báo sang làm đạo diễn?

Tôi “âm mưu” lâu lắm rồi, vì thấy xu hướng báo hình trong tương lai sẽ lên ngôi và có thể “thống trị” lĩnh vực truyền thông. Tuy nhiên, quyết định thì phải đến năm 2009, khi tôi bắt đầu khóa học thạc sĩ báo chí & truyền thông ở Đại học Griffith, Australia. Lúc đó, tôi mới có đủ tiềm lực để thực hiện.

Đạo diễn phim hiện thực có khác nhiều so với nghề báo hay không?

Nhìn chung, mỗi đạo diễn là một nhà truyền thông. Vì khi bộ phim đưa ra sẽ có tác dụng hoặc ảnh hưởng gì với xã hội chứ. Anh có thể làm cho công chúng yêu thương nhau hơn, cười vui hạnh phúc, hay giận dữ, phẫn nộ, hoặc ngậm ngùi đắng cay.

Tôi chưa bao giờ so sánh điện ảnh có gì cuốn hút hơn nghề báo. Đang làm phim nhưng tôi luôn trong tâm thế của một người làm báo. Vì mấu chốt cho cả hai vẫn phải là vốn sống thực tiễn. Càng có vốn sống nhiều, biết nhìn nhận, phân tích vấn đề thì khi bạn chuyển hóa đề tài thành một tác phẩm, dù là báo chí hay điện ảnh cũng thật hơn, đỡ ngờ nghệch và đi vào lòng công chúng hơn.

Chẳng hạn, hồi đang làm báo, tôi có xem một bộ phim Việt Nam trên tivi. Có đoạn anh nhà báo bám theo một đối tượng. Khi đối tượng đi vào ngôi nhà bên đường, anh nhà báo tấp vào một quán đối diện gọi cà phê uống và giả vờ đọc báo để chờ đối tượng. Chuẩn! Nhưng dường như chỉ chờ khi đối tượng đi ra, anh này mới cuống lên kêu chủ quán tính tiền và hô rất hào phóng: “Khỏi thối!”. Rồi anh cuống quít rồ xe bám theo đối tượng.

Đạo diễn Đặng Hồng Giang đã có 10 năm làm báo trước khi học về làm phim tại trường Đại học Griffith tại Australia. Hiện, anh sống tại TP Hồ Chí Minh. Phim Lửa Thiện Nhân, bộ phim độc lập đầu tay của anh với thời lượng 77 phút, tái hiện nhiều chi tiết cảm động và ấm áp trong hành trình Thiện Nhân và nhiều em nhỏ khác của Việt Nam được phẫu thuật để đem lại nguồn sống mới.

Bạn có làm thế bao giờ không? Chắc không! Gọi cà phê xong phải tính tiền trước chứ, vì có biết lúc nào đối tượng đi ra đâu. Vả lại, người đi theo dõi mà hấp tấp, ồn ào hơn cả người bị theo dõi thì lộ mất còn gì? Phi thực tế! Tôi tắt tivi không xem tiếp phim đó nữa. Tôi cũng chạnh lòng vì đạo diễn phim này không nắm được nguyên tắc căn bản đó, thành thử khán giả tinh ý một chút cũng đủ thấy nghề báo phản ánh trong phim rất… “gà vịt”. Thiếu kinh nghiệm thực tế nó làm khổ nhau vậy.

Khán giả không thờ ơ với phim tài liệu

Bộ phim đầu tay “Lửa Thiện Nhân” đã thành công. Sự khởi đầu hoàn hảo có là áp lực với anh trong các dự án phim tiếp theo?

Không! Tôi luôn cố gắng để không nghĩ phim Lửa Thiện Nhân là một thành công. Chết, lụt nghề luôn đấy! Nói đúng hơn là với tôi, Lửa Thiện Nhân như một cột mốc nghề, để ngộ ra: À, tôi đã nghĩ đúng và làm đúng, được khán giả và các đồng nghiệp báo chí nhìn nhận. Thế là tôi có niềm tin để bước tiếp thôi.

Và Lửa Thiện Nhân cũng không gây áp lực gì cho tôi khi thực hiện các phim khác. Ngược lại, bộ phim đã cho tôi thêm rất nhiều kinh nghiệm nghề và về việc quản lý tài chính. Tất nhiên, giờ đã có người có chuyên môn lo cho tôi việc chi tiêu tiền bạc rồi, chứ trước đây thì luộm thuộm lắm. (Cười)

Phim tài liệu vốn là thể loại phim kén khán giả. Tại sao anh lại chọn thể loại này để theo đuổi?

Kén khán giả ư? Nhiều người nói vậy và trước đây tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng sau Lửa Thiện Nhân, tôi biết mình cũng nhầm. Phim tài liệu không kén khán giả. Nhà báo Hồ Phương, hay Bùi Dũng đã quan sát khán giả xem phim Lửa Thiện Nhân và nói với tôi rằng: “Lửa Thiện Nhân của anh thu hút khán giả từ các cụ 70-80, đến các cháu học sinh tiểu học”. Tôi cũng nhìn thấy vậy. Tôi cũng nói vui thôi nhưng thật: Thậm chí là cả các cháu 1, 2 tuổi nữa, vì bố mẹ không gửi được ai trông nên vác chúng đi xem cùng. Ở rạp Ngọc Khánh, tôi từng bế một đứa bé khóc ngoe ngoe để mẹ cháu xem nốt đoạn cuối phim.

Còn tôi chọn phim tài liệu bởi đây là “hơi thở cuộc sống”, chẳng bao giờ hết chuyện cả. Chủ yếu mình có nhìn ra vấn đề hay không thôi. Vả lại, thù lao bây giờ các nhà đài trả cho đạo diễn cũng đủ cho tôi sống “tốt” và làm tốt. Tôi lấy đó để ấp ủ, nhen nhóm những phim lớn.

Và nhìn xa một chút bạn sẽ thấy, dù là phim tài liệu nhưng nếu mình có câu chuyện tốt, nhân vật hay, lối kể chuyện hay, thì ngoài chiếu cho khán giả Việt Nam xem, bạn hoàn toàn có thể kỳ vọng mang “đứa con tinh thần” của mình đến những sân chơi lớn như: Sundance (Mỹ); Hot Docs (Canada)… thậm chí là Oscar. Đừng tự ti hay dè xẻn ước mơ. Thú thật, tôi luôn hướng đến điều đó. Trước hết là để tự nhắc mình làm cho tốt, còn được hay không là chuyện khác.

Thế anh nghĩ sao về thực trạng khán giả ngày nay rất thờ ơ với phim tài liệu?

Nhiều người cũng hỏi tôi như vậy. Tôi không đồng ý, vì ít nhất với Lửa Thiện Nhân, tôi đã chứng minh là khán giả không thờ ơ. Tôi chỉ đặt vấn đề ngắn gọn, nếu tôi hời hợt với khán giả thì làm sao khán giả mặn mà với phim của mình?

Theo anh, điều quan trọng để có thể lôi kéo và cuốn hút khán giả với thể loại này là những yếu tố nào?

Như đã nói trên, phải có câu chuyện tốt, nhân vật hay và người làm phim biết cách kể chuyện, thêm nữa là dám đầu tư. Đầu tư ở đây chưa hẳn là tiền bạc, mà là tâm huyết, kiến thức và niềm tin với chính mình, cộng với sự bền bỉ.

Cảm ơn anh!

IMG_20160531_081427
Đạo diễn Đặng Hồng Giang từng có 10 năm làm báo

Từng có 10 năm làm việc tại báo Công an TP.HCM, nhà báo Đặng Hồng Giang gây bất ngờ khi chuyển sang làm đạo diễn. Bộ phim đầu tay Lửa Thiện Nhân của anh đã gây tiếng vang lớn với khán giả ở mảng phim tài liệu năm 2015. Anh cho biết, mình đang làm phim, nhưng vẫn luôn trong tâm thế của một người làm báo.

"Thiếu kinh nghiệm thực tế nó làm khổ nhau vậy"

Từ thời điểm nào anh quyết định chuyển hướng từ làm báo sang làm đạo diễn?

Tôi “âm mưu” lâu lắm rồi, vì thấy xu hướng báo hình trong tương lai sẽ lên ngôi và có thể “thống trị” lĩnh vực truyền thông. Tuy nhiên, quyết định thì phải đến năm 2009, khi tôi bắt đầu khóa học thạc sĩ báo chí & truyền thông ở Đại học Griffith, Australia. Lúc đó, tôi mới có đủ tiềm lực để thực hiện.

Đạo diễn phim hiện thực có khác nhiều so với nghề báo hay không?

Nhìn chung, mỗi đạo diễn là một nhà truyền thông. Vì khi bộ phim đưa ra sẽ có tác dụng hoặc ảnh hưởng gì với xã hội chứ. Anh có thể làm cho công chúng yêu thương nhau hơn, cười vui hạnh phúc, hay giận dữ, phẫn nộ, hoặc ngậm ngùi đắng cay.

Tôi chưa bao giờ so sánh điện ảnh có gì cuốn hút hơn nghề báo. Đang làm phim nhưng tôi luôn trong tâm thế của một người làm báo. Vì mấu chốt cho cả hai vẫn phải là vốn sống thực tiễn. Càng có vốn sống nhiều, biết nhìn nhận, phân tích vấn đề thì khi bạn chuyển hóa đề tài thành một tác phẩm, dù là báo chí hay điện ảnh cũng thật hơn, đỡ ngờ nghệch và đi vào lòng công chúng hơn.

Chẳng hạn, hồi đang làm báo, tôi có xem một bộ phim Việt Nam trên tivi. Có đoạn anh nhà báo bám theo một đối tượng. Khi đối tượng đi vào ngôi nhà bên đường, anh nhà báo tấp vào một quán đối diện gọi cà phê uống và giả vờ đọc báo để chờ đối tượng. Chuẩn! Nhưng dường như chỉ chờ khi đối tượng đi ra, anh này mới cuống lên kêu chủ quán tính tiền và hô rất hào phóng: “Khỏi thối!”. Rồi anh cuống quít rồ xe bám theo đối tượng.

Đạo diễn Đặng Hồng Giang đã có 10 năm làm báo trước khi học về làm phim tại trường Đại học Griffith tại Australia. Hiện, anh sống tại TP Hồ Chí Minh. Phim Lửa Thiện Nhân, bộ phim độc lập đầu tay của anh với thời lượng 77 phút, tái hiện nhiều chi tiết cảm động và ấm áp trong hành trình Thiện Nhân và nhiều em nhỏ khác của Việt Nam được phẫu thuật để đem lại nguồn sống mới.

Bạn có làm thế bao giờ không? Chắc không! Gọi cà phê xong phải tính tiền trước chứ, vì có biết lúc nào đối tượng đi ra đâu. Vả lại, người đi theo dõi mà hấp tấp, ồn ào hơn cả người bị theo dõi thì lộ mất còn gì? Phi thực tế! Tôi tắt tivi không xem tiếp phim đó nữa. Tôi cũng chạnh lòng vì đạo diễn phim này không nắm được nguyên tắc căn bản đó, thành thử khán giả tinh ý một chút cũng đủ thấy nghề báo phản ánh trong phim rất… “gà vịt”. Thiếu kinh nghiệm thực tế nó làm khổ nhau vậy.

Khán giả không thờ ơ với phim tài liệu

Bộ phim đầu tay “Lửa Thiện Nhân” đã thành công. Sự khởi đầu hoàn hảo có là áp lực với anh trong các dự án phim tiếp theo?

Không! Tôi luôn cố gắng để không nghĩ phim Lửa Thiện Nhân là một thành công. Chết, lụt nghề luôn đấy! Nói đúng hơn là với tôi, Lửa Thiện Nhân như một cột mốc nghề, để ngộ ra: À, tôi đã nghĩ đúng và làm đúng, được khán giả và các đồng nghiệp báo chí nhìn nhận. Thế là tôi có niềm tin để bước tiếp thôi.

Và Lửa Thiện Nhân cũng không gây áp lực gì cho tôi khi thực hiện các phim khác. Ngược lại, bộ phim đã cho tôi thêm rất nhiều kinh nghiệm nghề và về việc quản lý tài chính. Tất nhiên, giờ đã có người có chuyên môn lo cho tôi việc chi tiêu tiền bạc rồi, chứ trước đây thì luộm thuộm lắm. (Cười)

Phim tài liệu vốn là thể loại phim kén khán giả. Tại sao anh lại chọn thể loại này để theo đuổi?

Kén khán giả ư? Nhiều người nói vậy và trước đây tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng sau Lửa Thiện Nhân, tôi biết mình cũng nhầm. Phim tài liệu không kén khán giả. Nhà báo Hồ Phương, hay Bùi Dũng đã quan sát khán giả xem phim Lửa Thiện Nhân và nói với tôi rằng: “Lửa Thiện Nhân của anh thu hút khán giả từ các cụ 70-80, đến các cháu học sinh tiểu học”. Tôi cũng nhìn thấy vậy. Tôi cũng nói vui thôi nhưng thật: Thậm chí là cả các cháu 1, 2 tuổi nữa, vì bố mẹ không gửi được ai trông nên vác chúng đi xem cùng. Ở rạp Ngọc Khánh, tôi từng bế một đứa bé khóc ngoe ngoe để mẹ cháu xem nốt đoạn cuối phim.

Còn tôi chọn phim tài liệu bởi đây là “hơi thở cuộc sống”, chẳng bao giờ hết chuyện cả. Chủ yếu mình có nhìn ra vấn đề hay không thôi. Vả lại, thù lao bây giờ các nhà đài trả cho đạo diễn cũng đủ cho tôi sống “tốt” và làm tốt. Tôi lấy đó để ấp ủ, nhen nhóm những phim lớn.

Và nhìn xa một chút bạn sẽ thấy, dù là phim tài liệu nhưng nếu mình có câu chuyện tốt, nhân vật hay, lối kể chuyện hay, thì ngoài chiếu cho khán giả Việt Nam xem, bạn hoàn toàn có thể kỳ vọng mang “đứa con tinh thần” của mình đến những sân chơi lớn như: Sundance (Mỹ); Hot Docs (Canada)… thậm chí là Oscar. Đừng tự ti hay dè xẻn ước mơ. Thú thật, tôi luôn hướng đến điều đó. Trước hết là để tự nhắc mình làm cho tốt, còn được hay không là chuyện khác.

Thế anh nghĩ sao về thực trạng khán giả ngày nay rất thờ ơ với phim tài liệu?

Nhiều người cũng hỏi tôi như vậy. Tôi không đồng ý, vì ít nhất với Lửa Thiện Nhân, tôi đã chứng minh là khán giả không thờ ơ. Tôi chỉ đặt vấn đề ngắn gọn, nếu tôi hời hợt với khán giả thì làm sao khán giả mặn mà với phim của mình?

Theo anh, điều quan trọng để có thể lôi kéo và cuốn hút khán giả với thể loại này là những yếu tố nào?

Như đã nói trên, phải có câu chuyện tốt, nhân vật hay và người làm phim biết cách kể chuyện, thêm nữa là dám đầu tư. Đầu tư ở đây chưa hẳn là tiền bạc, mà là tâm huyết, kiến thức và niềm tin với chính mình, cộng với sự bền bỉ.

Cảm ơn anh!

Tác giả bài viết: Hoàng Anh
Nguồn tin: duyenclvn theo baogiaothong.vn
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

Đăng Nhập - Đăng Ký

Share mạng xã hội

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 8


Hôm nayHôm nay : 578

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 15438

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 8381202

Tin ngẫu nhiên

NSƯT Hùng Minh - Đời "kép độc"

Ở độ tuổi 83 vẫn còn được góp mặt cả trên sân khấu lẫn điện ảnh, NSƯT Hùng Minh đang tập trung viết hồi ký về cuộc đời một "kép độc" có thâm niên với niềm hạnh phúc viên mãn

 

Mai Thảo viết về “kẻ lạ trần gian” Bùi Giáng

Nhiều buổi chiều Sài Gòn, tôi chẳng còn có thể nhớ đích xác vào những năm nào, đâu như năm 1962, đâu như năm 1965, tôi thường được mời tới những họp mặt ăn nhậu trên căn lầu ngăn nắp, thoáng mát của thầy Thanh Tuệ ở đường Lý Thái Tổ.

 

Hứa Minh Đạt tiết lộ chuyện hôn nhân với Lâm Vỹ Dạ

Nam danh hài "hiền lành nhất nhì showbiz Việt" Hứa Minh Đạt từng bị vợ cằn nhằn vì chấp nhận an phận, không nắm lấy cơ hội vươn lên.

 

Nghệ sĩ Phi Phụng: ’50 tuổi tôi vẫn còn ngủ dưới đất’

Nghệ sĩ Phi Phụng trải lòng về ѕυ̛̣ nghiệp thăng trầm, từng mơ ước có căn nhà ở tuổi 50.

 

Nhà sản xuất "Em và Trịnh" lên tiếng về vấn đề "hư cấu" gây tranh cãi trong phim

"Em và Trịnh" đang gây nên bão dư luận quanh một số tình tiết trong phim bị xem là "không đúng sự thật". Đại diện nhà sản xuất chính thức lên tiếng về "sự thật" và "hư cấu" trong phim

 

Nhớ tác giả bài hát bất hủ Ai Về Sông Tương

Bài Ai Về Sông Tương ký tên tác giả Thông Đạt là một trong hai bút danh khác của nhạc sĩ Văn Giảng. Bút danh còn lại là Nguyên Thông, dùng để viết các ca khúc Phật giáo, nổi tiếng với bài Từ Đàm Quê Hương Tôi, ngoài ra còn các tác phẩm khác nổi tiếng khác mà ít ai biết là của ông như Vô Thường, Mừng Đản Sanh, Hoa Cài Áo Lam, Ca Tỳ La Vệ…

 

Nhớ tác giả bài hát bất hủ Ai Về Sông Tương

Bài Ai Về Sông Tương ký tên tác giả Thông Đạt là một trong hai bút danh khác của nhạc sĩ Văn Giảng. Bút danh còn lại là Nguyên Thông, dùng để viết các ca khúc Phật giáo, nổi tiếng với bài Từ Đàm Quê Hương Tôi, ngoài ra còn các tác phẩm khác nổi tiếng khác mà ít ai biết là của ông như Vô Thường, Mừng Đản Sanh, Hoa Cài Áo Lam, Ca Tỳ La Vệ…

 

Danh ca Minh Hiếu: ‘Nàng thơ’ bước ra từ những nhạc phẩm bolero huyền thoại thập niên 1960

Những năm 1975, мột trong nhưng mỹ nhân làng nhạc Việt khiến nhiều người nức lòng chắc chắn là danh ca Minh Hiếu. รở нữu chất giọng đ.ộ.c łạ và nhan sắc mặn mà, dù không xuất thân giàu có nhưng ai cũng phải ví von nhan sắc của bà như Elizabeth Taylor tại Việt หคм.

 

Nghệ sĩ Thanh Thủy: Phụ nữ "giết" đàn ông bằng nước mắt

Tham gia chương trình "Có hẹn lúc 22 giờ" (phát sóng trên kênh HTV9), nghệ sĩ Thanh Thủy khẳng định "phụ nữ giỏi lại còn biết sử dụng nước mắt thì đàn ông chỉ có "chết".

 

Vì sao NSND Hồng Vân rời chương trình "Bạn muốn hẹn hò"?

Người thay thế NSND Hồng Vân tiếp tục cùng MC Quyền Linh dẫn chương trình "Bạn muốn hẹn hò" là diễn viên Ngọc Lan.

 

Cẩm Vân, Phương Thanh, Tóc Tiên… mặc đồ bảo hộ, hát ở bệnh viện dã chiến

Ca sĩ Cẩm Vân, Phương Thanh, Tóc Tiên, Quốc Đại, Lê Minh (nhóm MTV), CeCe Trương... đã có nhiều tiết mục biểu diễn ý nghĩa hát tặng người dân đang điều trị và lực lượng y bác sĩ tại Bệnh viện Dã chiến thu dung điều trị Covid-19 số 11 (phường An Khánh, TP Thủ Đức, TPHCM) vào tối qua, 3-8.

 

Soạn giả Hoàng Song Việt "viết tâm thư" cho cải lương tuồng cổ

Trước thành công ấn tượng của Đoàn Cải lương tuồng cổ Minh Tơ trong lần công diễn khởi động sự trở lại sau 30 năm của một thương hiệu, soạn giả Hoàng Song Việt đã bày tỏ niềm tin yêu dành cho tín hiệu vui này.

 

Lê Phương tái xuất màn ảnh sau 2 năm làm “mẹ bỉm”

Nữ diễn viên Lê Phương tái xuất màn ảnh nhỏ sau 2 năm kể từ khi sinh bé Bông, tròn bổn phận “mẹ bỉm”. Cô trở lại bằng vai diễn đầy nước mắt trong phim “Thương con cá rô đồng” của đạo diễn Hoàng Tuấn Cường.

 

Trăn trở cuộc thi Tài năng xiếc toàn quốc

Cuộc thi Tài năng xiếc toàn quốc 2021 diễn ra từ ngày 22 đến 27-4 tại Liên đoàn Xiếc Việt Nam (67-69 Trần Nhân Tông, quận Hai Bà Trưng, TP Hà Nội). Năm nay có hơn 100 diễn viên của 5 đơn vị dự thi 29 tiết mục.

 

Múa bóng rỗi vào mùa

Có sô diễn thì mừng nhưng các nghệ nhân vẫn canh cánh bên lòng nhiều nỗi lo

 

Mạc Văn Khoa kết hôn với bạn gái hơn 3 tuổi

Sau 5 năm yêu nhau, Mạc Văn Khoa và Thảo Vy chính thức trở thành vợ chồng.