\n
04:29 EDT Thứ ba, 09/08/2022
hình music online

qua tang

> KHÓI LỬA BIÊN THÙY 1 - 07/05/2019 10:32
Chúc vui Xem thêm
Yêu cầu: Trần Minh Thương
Người nhận: Minh Thương

Trang nhất » Tin Tức » Họa Sĩ - Nhiếp Ảnh

Mai Thảo viết về “kẻ lạ trần gian” Bùi Giáng

Mai Thảo viết về “kẻ lạ trần gian” Bùi Giáng

Nhiều buổi chiều Sài Gòn, tôi chẳng còn có thể nhớ đích xác vào những năm nào, đâu như năm 1962, đâu như năm 1965, tôi thường được mời tới những họp mặt ăn nhậu trên căn lầu ngăn nắp, thoáng mát của thầy Thanh Tuệ ở đường Lý Thái Tổ.

Xem tiếp...

Họa sĩ Thành Chương: “15 năm, họ đã đến, và quay lại...”

Đăng lúc: Thứ bảy - 04/06/2016 05:22 - Đã xem: 1168
Họa sĩ Thành Chương

Họa sĩ Thành Chương

“Gam màu chủ đạo trong những bức tranh sắp tới của tôi sẽ là màu trắng. Một màu trắng sang trọng, trong lành, tao nhã và siêu thoát. Nhưng thẳm sâu trong nó ẩn chứa sự rực rỡ, lộng lẫy của bảy sắc cầu vồng…” - “Vua tự họa” Thành Chương vẫn tiếp tục “vẽ” mình, sau 15 năm lao tâm khổ tứ cùng Việt Phủ.
“Sao có thể ân hận được!”

Sau 15 năm, phần việc nào ở Việt Phủ, theo ông đã hoàn tất, phần việc nào còn dang dở?

- Tôi đã hoàn tất được cái điều từng khiến tôi đầu tư lớn nhất, công phu nhất và cũng khó khăn nhất. Đó là làm sao Việt Phủ toát lên được tinh thần cốt lõi hàng ngàn năm của đời sống văn hoá Việt, nơi trú ngụ của tâm hồn Việt…

Là một tác phẩm nghệ thuật sắp đặt, một công trình mở, theo thời gian, Việt Phủ vẫn tiếp tục được làm mới, làm đẹp. Sự “mở” này tạo nên một sức sống tươi mới và cũng lý giải được vì sao có rất nhiều du khách quay lại Việt Phủ hàng chục lần mà vẫn ngỡ ngàng, thích thú với nơi đây.

 

15 năm, bên cạnh tự hào và tâm huyết, đã bao giờ ông cảm thấy mệt mỏi và ân hận vì đã đổ vào đó cả 
sản nghiệp?

- Chưa bao giờ. Trong quãng đường 15 năm, ai đã từng đến và quay lại nơi đây đều cũng chung một nhận xét: Việt Phủ ngày một đẹp hơn, mỗi lần đến là một cảm giác mới. Nếu tôi mệt mỏi thì không có điều đó được. Khách đến chơi thường để lại những lời cảm ơn, lời chúc vô cùng trân trọng, chân tình và xúc động. Đó là hạnh phúc và là niềm tự hào mà không phải ai cũng đạt được. Vậy thì sao có thể ân hận được!

Ông có còn ý định hiến tặng, khi mà Việt Phủ vẫn đang hoạt động tốt?

- Ý định hiến tặng là nghiêm túc và có thật. Tuy nhiên, đó là một việc khó thành hiện thực trong bối cảnh: Lợi ích vật chất nhanh chóng, trước mắt thường được coi trọng hơn quá nhiều so với lợi ích của văn hoá. Có quá ít cá nhân, doanh nghiệp thành công mà muốn đền đáp xã hội bằng sự đầu tư hảo tâm vào văn hoá đích thực.

Việc cho, tặng này là một công phu. Cần phải đúng lúc, đúng chỗ, “của cho không bằng cách cho”. Hơn nữa, cần phải có văn hoá, phải ở đẳng cấp nào mới xứng đáng trước một tài sản tinh thần như thế. Và cũng còn là do duyên trời định nữa. Tập trung vào công việc chính là cách tốt nhất để chuẩn bị cho tương lai, dù là tương lai nào.

Thời điểm Việt Phủ bị cho là xây dựng trên đất rừng đặc dụng và gây nên sóng gió dư luận, vì sao ông không lên tiếng?

- Tôi không lên tiếng vì những thông tin tung ra đó là sai sự thật. Việt Phủ Thành Chương không xây dựng trên đất rừng. Tôi luôn tin văn hoá mãi mãi là nền tảng phát triển của xã hội. Huỷ hoại văn hoá là tự sát. Tôi cũng tin, không có chính quyền nào, người dân nào lại thiếu hiểu biết đến mức như vậy.

Bản chất của báo chí và truyền thông truyền thống đã thay đổi. Không phải tất cả, tất nhiên, nhưng một số người làm báo không còn đơn thuần đưa tin tức và bình luận sự kiện nữa, mà giờ đây họ còn tạo ra tin tức. Sự thanh minh lúc đó, dù có đúng đắn đi chăng nữa cũng dễ bị biến thành chất kích thích, thành miếng mồi ngon cho truyền thông sai lệch.

Làm người tiên phong thì luôn có phần đơn độc, điều khiến ông tổn thương nhất là gì?

- Ganh ghét và đố kỵ của người đời là chuyện bình thường. Nhưng nếu là của những người thân trong gia đình thì thật là kinh khủng. Nó khiến tôi không còn thấy bị tổn thương mà chỉ còn lại sự khinh khi, ghê sợ...

“Quá đông khách không phải là một điều hay”

Vì sao Việt Phủ Thành Chương không đăng ký là một bảo tàng tư nhân?

 

- Hai chữ “bảo tàng” theo tôi chưa đủ thoả mãn những đặc điểm, sự khác biệt của một nơi chốn như Việt Phủ. Người nhìn thấy đây như là một bảo tàng, người gọi nó là khu vườn di sản, tôi bảo đó là một công trình nghệ thuật sắp đặt... Cuối cùng đơn giản, tôi muốn để nó tự nhiên nhất: Một quần thể tư gia của một nghệ sĩ. Trên thế giới, rất phổ biến việc nơi ở của các danh nhân, nghệ sĩ danh tiếng trở thành di sản văn hoá, các điểm đến thu hút. Họ vẫn để tên là Nhà Monet, Nhà Elvis Presley, Nhà Salvador Dali, Nhà Jim Thompson… Tôi thích cách đó, rất tự nhiên, rất đời. Không nhất thiết cứ phải là bảo tàng. Nội dung mới là thứ có ý nghĩa quan trọng.

“Những điều trông thấy” nào trong những lần xuất ngoại đã khiến ông trăn trở hơn về hoạt động hiện nay của Việt Phủ?

- Thành thật mà nói, mỗi lần đi nước ngoài về, tôi không thất vọng, mà ngược lại, cảm thấy có thêm cảm hứng và niềm tin vào con đường của mình. Việt Phủ hoàn toàn có đầy đủ yếu tố để tự hào, sánh vai cùng thế giới, thậm chí nó còn hơn rất nhiều nơi về quy mô và giá trị nội dung. Vấn đề còn lại là người quản lý có thể làm được gì và làm đến đâu, nhanh hay chậm để đưa nó phát triển và hoà nhập.

Ông có nghĩ, khâu quảng bá của Việt Phủ chưa tương xứng với giá trị của nó?

- Lý do chúng tôi không chú trọng làm quảng cáo là do tốn kém. Tôi phải chọn cách chậm mà chắc, không nặng về chi phí. Có quảng cáo sẽ có doanh thu tốt hơn, nhưng cần mức độ. Quá đông khách không phải là điều hay.

Theo ông, Việt Phủ Thành Chương đang nằm đâu trên bản đồ du lịch Hà Nội?

- Tôi có thể nói, Việt Phủ có một vị trí hết sức đặc biệt trên bản đồ du lịch Hà Nội. Tuy không quảng cáo rầm rộ, nhưng Việt Phủ vẫn được nhiều tờ báo nước ngoài đánh giá là điểm đến cao cấp, một trong bốn địa chỉ văn hoá hàng đầu của Hà Nội, bên cạnh Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, Văn Miếu - Quốc Tử Giám và Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, liên tiếp nhận chứng chỉ xuất sắc của mạng Trip Advisor toàn cầu, được lãnh đạo thành phố đánh giá là chứng chỉ văn hoá tự hào không chỉ cho Hà Nội, mà còn cho Việt Nam...

Không ít bảo tàng tư nhân ở Việt Nam tuy sở hữu những bộ sưu tập vô giá nhưng vẫn gặp khó về đầu ra. Tình trạng vắng khách cũng diễn ra ở khá nhiều bảo tàng lớn của Nhà nước nếu nằm xa trung tâm. Cách nào để một “cây quế giữa rừng” được biết đến nhiều hơn, theo ông?

- Đối với tư nhân, gây dựng được một bộ sưu tập có giá trị đã là việc rất lớn, nhưng khó nữa là xây dựng nơi trưng bày cho bộ sưu tập ấy và vận hành nó. Đó là một nghề đòi hỏi trình độ.

Vị trí thuận lợi, ở thủ đô là một ưu thế rõ rệt. Thành công sẽ dễ dàng lớn hơn gấp nhiều lần nếu Việt Phủ Thành Chương nằm ở ngay quận Long Biên, chẳng hạn. Nhưng nếu bạn độc đáo, khác biệt và hấp dẫn, cộng với bộ máy hiệu quả thì tình thế có thể xoay chuyển. Quá đông khách không phải là điều hay.

 

Ông từng nổi tiếng với những bức tự họa. Nếu tự họa Thành Chương sau 15 năm lao tâm khổ tứ vì Việt Phủ thì bức tranh đó sẽ có gam màu nào là chủ đạo?

- Gam màu chủ đạo trong những bức tranh sắp tới của tôi sẽ là màu trắng. Một màu trắng sang trọng, trong lành, tao nhã và siêu thoát. Nhưng thẳm sâu trong nó ẩn chứa sự rực rỡ, lộng lẫy của bảy sắc cầu vồng…

- Xin cảm ơn ông.

 

“Việc cho, tặng là một công phu. Cần phải đúng lúc, đúng chỗ, “của cho không bằng cách cho”. Hơn nữa, cần phải có văn hoá, phải ở đẳng cấp nào mới xứng đáng trước một tài sản tinh thần như thế. Và cũng còn là do duyên trời định nữa. Tập trung vào công việc chính là cách tốt nhất để chuẩn bị cho tương lai, dù là tương lai nào…”



Nguồn tin: duyenclvn theo laodong.com.vn
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

Đăng Nhập - Đăng Ký

Share mạng xã hội

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 15


Hôm nayHôm nay : 102

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 43175

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 8068141

Tin ngẫu nhiên

Mai Thảo viết về “kẻ lạ trần gian” Bùi Giáng

Nhiều buổi chiều Sài Gòn, tôi chẳng còn có thể nhớ đích xác vào những năm nào, đâu như năm 1962, đâu như năm 1965, tôi thường được mời tới những họp mặt ăn nhậu trên căn lầu ngăn nắp, thoáng mát của thầy Thanh Tuệ ở đường Lý Thái Tổ.

 

Hứa Minh Đạt tiết lộ chuyện hôn nhân với Lâm Vỹ Dạ

Nam danh hài "hiền lành nhất nhì showbiz Việt" Hứa Minh Đạt từng bị vợ cằn nhằn vì chấp nhận an phận, không nắm lấy cơ hội vươn lên.

 

Nghệ sĩ Phi Phụng: ’50 tuổi tôi vẫn còn ngủ dưới đất’

Nghệ sĩ Phi Phụng trải lòng về ѕυ̛̣ nghiệp thăng trầm, từng mơ ước có căn nhà ở tuổi 50.

 

Nhà sản xuất "Em và Trịnh" lên tiếng về vấn đề "hư cấu" gây tranh cãi trong phim

"Em và Trịnh" đang gây nên bão dư luận quanh một số tình tiết trong phim bị xem là "không đúng sự thật". Đại diện nhà sản xuất chính thức lên tiếng về "sự thật" và "hư cấu" trong phim

 

Nhớ tác giả bài hát bất hủ Ai Về Sông Tương

Bài Ai Về Sông Tương ký tên tác giả Thông Đạt là một trong hai bút danh khác của nhạc sĩ Văn Giảng. Bút danh còn lại là Nguyên Thông, dùng để viết các ca khúc Phật giáo, nổi tiếng với bài Từ Đàm Quê Hương Tôi, ngoài ra còn các tác phẩm khác nổi tiếng khác mà ít ai biết là của ông như Vô Thường, Mừng Đản Sanh, Hoa Cài Áo Lam, Ca Tỳ La Vệ…

 

Nhớ tác giả bài hát bất hủ Ai Về Sông Tương

Bài Ai Về Sông Tương ký tên tác giả Thông Đạt là một trong hai bút danh khác của nhạc sĩ Văn Giảng. Bút danh còn lại là Nguyên Thông, dùng để viết các ca khúc Phật giáo, nổi tiếng với bài Từ Đàm Quê Hương Tôi, ngoài ra còn các tác phẩm khác nổi tiếng khác mà ít ai biết là của ông như Vô Thường, Mừng Đản Sanh, Hoa Cài Áo Lam, Ca Tỳ La Vệ…

 

Danh ca Minh Hiếu: ‘Nàng thơ’ bước ra từ những nhạc phẩm bolero huyền thoại thập niên 1960

Những năm 1975, мột trong nhưng mỹ nhân làng nhạc Việt khiến nhiều người nức lòng chắc chắn là danh ca Minh Hiếu. รở нữu chất giọng đ.ộ.c łạ và nhan sắc mặn mà, dù không xuất thân giàu có nhưng ai cũng phải ví von nhan sắc của bà như Elizabeth Taylor tại Việt หคм.

 

Nghệ sĩ Thanh Thủy: Phụ nữ "giết" đàn ông bằng nước mắt

Tham gia chương trình "Có hẹn lúc 22 giờ" (phát sóng trên kênh HTV9), nghệ sĩ Thanh Thủy khẳng định "phụ nữ giỏi lại còn biết sử dụng nước mắt thì đàn ông chỉ có "chết".

 

Vì sao NSND Hồng Vân rời chương trình "Bạn muốn hẹn hò"?

Người thay thế NSND Hồng Vân tiếp tục cùng MC Quyền Linh dẫn chương trình "Bạn muốn hẹn hò" là diễn viên Ngọc Lan.

 

Cẩm Vân, Phương Thanh, Tóc Tiên… mặc đồ bảo hộ, hát ở bệnh viện dã chiến

Ca sĩ Cẩm Vân, Phương Thanh, Tóc Tiên, Quốc Đại, Lê Minh (nhóm MTV), CeCe Trương... đã có nhiều tiết mục biểu diễn ý nghĩa hát tặng người dân đang điều trị và lực lượng y bác sĩ tại Bệnh viện Dã chiến thu dung điều trị Covid-19 số 11 (phường An Khánh, TP Thủ Đức, TPHCM) vào tối qua, 3-8.

 

Soạn giả Hoàng Song Việt "viết tâm thư" cho cải lương tuồng cổ

Trước thành công ấn tượng của Đoàn Cải lương tuồng cổ Minh Tơ trong lần công diễn khởi động sự trở lại sau 30 năm của một thương hiệu, soạn giả Hoàng Song Việt đã bày tỏ niềm tin yêu dành cho tín hiệu vui này.

 

Lê Phương tái xuất màn ảnh sau 2 năm làm “mẹ bỉm”

Nữ diễn viên Lê Phương tái xuất màn ảnh nhỏ sau 2 năm kể từ khi sinh bé Bông, tròn bổn phận “mẹ bỉm”. Cô trở lại bằng vai diễn đầy nước mắt trong phim “Thương con cá rô đồng” của đạo diễn Hoàng Tuấn Cường.

 

Trăn trở cuộc thi Tài năng xiếc toàn quốc

Cuộc thi Tài năng xiếc toàn quốc 2021 diễn ra từ ngày 22 đến 27-4 tại Liên đoàn Xiếc Việt Nam (67-69 Trần Nhân Tông, quận Hai Bà Trưng, TP Hà Nội). Năm nay có hơn 100 diễn viên của 5 đơn vị dự thi 29 tiết mục.

 

Múa bóng rỗi vào mùa

Có sô diễn thì mừng nhưng các nghệ nhân vẫn canh cánh bên lòng nhiều nỗi lo

 

Mạc Văn Khoa kết hôn với bạn gái hơn 3 tuổi

Sau 5 năm yêu nhau, Mạc Văn Khoa và Thảo Vy chính thức trở thành vợ chồng.

 

Hóa Hoạn Thư trong “Kiều”, Cao Thái Hà được khen

Trong khi diễn viên được chọn vào vai Thúy Kiều gây tranh cãi thì Cao Thái Hà được dư luận ủng hộ cho vai Hoạn Thư vì từng đóng nhiều vai phản diện, gương mặt lại phù hợp.