Họa
Mi
&
Lê
Tấn
Quốc
-
Lê
Tấn
Quốc
và
tiếng
kèn
Saxophone
đơn
độc
trong
bóng
tối
Đối
với
sinh
hoạt
về
đêm
ở
Sài
Gòn
trước
cũng
như
sau
năm
75
và
cho
đến
hiện
nay,
Lê
Tấn
Quốc
là
một
nhạc
sĩ
sử
dụng
kèn
được
nhiều
người
biết
tới.
Một
phần
vì
khả
năng
nhuần
nhuyễn
của
anh
qua
các
loại
kèn
saxo,
nổi
bật
hơn
cả
là
Tenor
sax.
Phần
khác,
anh
là
một
nhạc
sĩ
khiếm
thị,
nhưng
tài
nghệ
đã
khiến
nhiều
người
trong
nghề
cảm
phục.
Lê
Tấn
Quốc
sinh
tại
Sài
Gòn
năm
1953.
Song
thân
anh
có
7
người
con,
không
kể
một
số
con
riêng
của
cha
anh
với
2
đời
vợ
trước.
Lê
Tấn
Quốc
còn
có
hai
người
anh
cũng
là
những
nhạc
sĩ
quen
thuộc
của
các
vũ
trường
Sài
Gòn
từ
rất
lâu,
biệt
danh
là
Paul
và
Jacques.
Lê
Tấn
Quốc
lập
gia
đình
với
ca
sĩ
Họa
Mi
1976.
Đến
tháng
giêng
năm
88,
Họa
Mi
sang
Pháp
trình
diễn.
Sau
đó,
Họa
Mi
đã
quyết
định
ở
lại
và
không
hề
báo
cho
Quốc
biết
trước
quyết
định
này.
Lê
Tấn
Quốc
tâm
sự
thêm
là
sau
khi
Họa
Mi
ra
đi,
anh
biết
là
cuộc
sống
hôn
nhân
của
anh
đã
chấm
dứt:
“Khi
Họa
Mi
đi
coi
như
xong
rồi,
coi
như
tan
vỡ
rồi.
Đó
là
định
mệnh”.
Và
khi
biết
Họa
Mi
không
trở
lại
Việt
Nam:
“Lúc
đó
mình
thấy
cũng
hụt
hẫng
lắm.
Đi
làm
về
thấy
3
đứa
con
nằm
ngủ
lăn
lóc
rất
tội
nghiệp.”
Lê
Tấn
Quốc
cho
rằng
Họa
Mi
đi
Pháp
ở
là
do
tình
trạng
kinh
tế
khó
khăn
của
gia
đình
chứ
không
có
lý
do
gì
khác.
Vì
sau
đó
vợ
anh
cũng
đã
hoàn
tất
thủ
tục
cho
chồng
con
cùng
sang
đoàn
tụ
tại
Pháp.
Năm
1990,
Lê
Tấn
Quốc
cùng
3
con
sang
Pháp
với
Họa
Mi.
Vấn
đề
đầu
tiên
là
hai
người
tìm
cách
chữa
trị
bệnh
mắt
của
anh.
Tuy
nhiên,
các
bác
sĩ
điều
trị
cho
biết
họ
cũng
bó
tay.
Sau
vài
tháng
ở
Pháp,
Họa
Mi
đề
nghị
làm
thủ
tục
để
Quốc
được
hưởng
qui
chế
tỵ
nạn,
nhưng
Quốc
nhất
định
từ
chối,
anh
quyết
định
quay
trở
lại
Việt
Nam.
Anh
cũng
không
giấu
diếm
những
mặc
cảm
của
mình.
Anh
cho
biết
sẽ
chỉ
ở
lại
nếu
mắt
của
mình
có
thể
chữa
được.
Anh
nói:
“Tới
bây
giờ
em
chưa
bao
giờ
ân
hận
vì
đã
trở
về.
Em
để
các
con
ở
lại
cho
chúng
nó
ăn
học”.
Lê
Tấn
Quốc
quay
trở
lại
Sài
Gòn
vào
cuối
năm
1990,
để
lại
3
con
sống
với
Họa
Mi.
Con
trai
lớn
của
2
người
năm
nay
31
tuổi
và
đã
có
gia
đình,
người
con
trai
kế
27
tuổi
và
cô
con
gái
út
năm
nay
24.
Lê
Tấn
Quốc
cũng
cho
biết
Họa
Mi
đã
không
giấu
diếm
khi
tâm
sự
với
anh
là
có
cảm
tình
với
một
người
Việt
lớn
hơn
chị
12
tuổi
trong
thời
gian
sống
ở
Pháp.
Người
này
là
giám
đốc
một
công
ty
sản
xuất
kem
và
bánh
ngọt.
Anh
mừng
cho
Họa
Mi
đã
gặp
được
một
người
tốt.
Nguyên
nhân
khiến
họ
chia
tay
không
phải
đến
từ
sự
đổ
vỡ
hạnh
phúc.
Và
cũng
chẳng
phải
do
lỗi
lầm
của
một
ai
hoặc
do
một
sự
xung
đột
nào
đó.
Mà
chỉ
do
đầu
óc
thực
tế
của
cả
đôi
bên.
Vì
thật
sự
cho
đến
lúc
quyết
định
như
vậy,
cả
hai
đều
vẫn
dành
cho
nhau
những
tình
cảm
rất
tốt
đẹp
sau
khi
đã
có
với
nhau
3
người
con.
Câu
chuyện
gia
đình
giữa
một
nhạc
sĩ
kèn
khiếm
thị
và
một
nữ
ca
sĩ
nổi
tiếng
này
đã
có
một
thời
kỳ
gây
nhiều
xúc
động
nơi
mọi
người.

Ca
sĩ
Họa
Mi
Chuyện
tình
giữa
ca
sĩ
Họa
Mi
và
nhạc
sĩ
Lê
Tấn
Quốc
có
tất
cả
tính
chất
bi
tráng,
oan
khiên
và
hệ
lụy
của
những
cặp
tình
nhân,
đã
gặp
nhau,
yêu
nhau,
cưới
nhau
và
xa
nhau
trong
hoàn
cảnh
nghiệt
ngã
của
một
giai
đoạn
lịch
sử
đầy
thảm
khốc.
Chàng
nhạc
sĩ
khiếm
thị
ngày
nay
có
thể
không
còn
nhìn
rõ
mặt
người
yêu
như
những
ngày
đầu
còn
mặn
nồng
1976
và
cô
ca
sĩ
ngày
nay
trên
chiếc
thuyền
mới
của
cuộc
đời
với
tất
cả
trách
nhiệm
gia
đình
trên
đôi
vai
bé
nhỏ.
Thế
nhưng
trong
tâm
hồn
họ
vẫn
còn
một
góc
dành
cho
nhau,
và
góc
riêng
tư
đó
không
cần
nhìn
bằng
đôi
mắt,
góc
riêng
tư
đó
không
có
thời
gian
và
không
có
không
gian,
góc
riêng
tư
đó
chỉ
có
tiếng
chim
Họa
Mi
hót
bên
dòng
suối
Saxo
ngọt
ngào
mãi
mãi.

Cây
saxo
Lê
Tấn
Quốc.
Căn
bệnh
thoái
hóa
võng
mạc
sắc
tố
đã
làm
đôi
mắt
anh
giờ
đây
như
bị
che
phủ
bởi
một
làn
khói
trắng.
Vậy
mà
hằng
đêm,
người
nghệ
sĩ
không
còn
khả
năng
nhìn
rõ
màu
sắc,
sự
vật
ấy
vẫn
thành
công
trong
vai
trò
chỉ
huy
ban
nhạc.
Lê
Tấn
Quốc
tâm
sự:
"Từ
năm
11
tuổi,
tôi
được
người
dượng
rể,
thường
gọi
là
nghệ
sĩ
Sáu
già
(Nguyễn
Quang
Thế
Sang)
dạy
thổi
kèn.
Ông
gom
15
đứa
con
nít
trong
xóm
lại
dạy
không
lấy
tiền,
còn
kiếm
nhạc
cụ
cho
học,
thỉnh
thoảng
dắt
chúng
tôi
đi
đây
đó
xem
biểu
diễn
văn
nghệ.
Đầu
tiên,
ông
dạy
tôi
thổi
flute
(sáo
tây),
rồi
sang
saxophone.
Ông
vốn
là
người
thích
ngao
du,
từng
có
ý
định
đi
vòng
quanh
thế
giới
bằng
xe
Lambretta
hai
bánh,
nhưng
đến
Thái
Lan
thì
bị
tai
nạn
gãy
chân
phải
trở
về.
Lúc
về
nước,
ông
mang
theo
cây
kèn
clarinette
và
thế
là
tôi
được
học
thêm
loại
nhạc
cụ
này".
Năm
15
tuổi,
Lê
Tấn
Quốc
đã
ôm
cây
saxo
đến
phòng
trà.
Tối
đi
làm,
ngày
đi
học
văn
hóa.
Sài
Gòn
giải
phóng,
anh
đến
làm
việc
ở
Đoàn
Ca
nhạc
Kịch
Kim
Cương
sau
khi
đã
“ráng
kiếm
cây
clarinette”
như
yêu
cầu
của
ban
nhạc.
Và
rồi
cùng
các
thành
viên
của
ban
Shotgun
(cũ),
anh
bắt
đầu
làm
quen
với
nhạc
cách
mạng:
Những
Lá
đỏ,
Tình
Bác
sáng
đời
ta,
Bóng
cây
Kơnia,
Mùa
xuân
trên
thành
phố
Hồ
Chí
Minh,...
trở
thành
những
giai
điệu
quen
thuộc
với
Lê
Tấn
Quốc.
Nhạc
sĩ
Trịnh
Công
Sơn,
lúc
sinh
thời,
cũng
dành
cho
anh
nhiều
lời
ưu
ái.
Ông
nói
rằng
những
“tác
phẩm
chết”
của
mình
đã
được
tiếng
kèn
của
Lê
Tấn
Quốc
thổi
hồn
vào
làm
cho
sống
dậy.
Những
luyến
láy
với
cách
“nhả”
âm
nặng,
nhẹ
của
anh
cho
người
nghe
cảm
giác
như
anh
đang
nghiền
ngẫm
từng
câu
hát.
Đêm
nghe
tin
nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Thương
mất,
anh
đã
làm
cả
khán
phòng
cùng
khóc
qua
tiếng
saxo
bài
Đêm
đông.
“Người
ta
gọi
tiếng
kèn
của
tôi
là
tiếng
kèn
tâm
sự.
Bởi
khi
chơi,
tôi
đặt
hết
tâm
hồn
mình
vào
giai
điệu.
Đôi
mắt
mập
mờ
thì
đôi
tai
phải
choàng
hết
phần
việc
còn
lại.
Cuộc
đời
tôi
vướng
nhiều
nỗi
buồn
nên
tiếng
kèn
cũng
mang
theo
số
phận...”.
Khi
đôi
mắt
của
anh
bắt
đầu
bị
mờ,
Họa
Mi
(ca
sĩ
-
vợ
cũ
của
anh)
đã
cố
sức
đưa
anh
sang
Paris
chữa
bệnh
nhưng
các
chuyên
gia
người
Pháp
cho
biết,
ngay
ở
nước
Pháp,
người
bị
bệnh
này
cũng
không
thể
chữa
khỏi.
Hội
người
mù
ở
Paris
đã
gửi
thư
đến
an
ủi
và
hứa
sẽ
tìm
cách
giúp
anh
nhận
trợ
cấp
tàn
tật
suốt
đời.
Tuy
nhiên,
nghệ
sĩ
nhất
quyết
về
lại
VN
vì
không
muốn
trở
thành
gánh
nặng
cho
vợ
và
vì
không
muốn
rời
xa
âm
nhạc.
Trải
qua
35
năm
làm
nghề,
là
người
được
đứng
chung
sân
khấu
với
nhiều
thế
hệ,
anh
vui
khi
thấy
luôn
có
hiện
tượng
tre
già
măng
mọc.
Nghề
thổi
kèn,
theo
anh,
cần
có
thể
lực,
khối
óc
và
trái
tim.
Nghệ
sĩ
giỏi
là
người
phối
hợp
nhịp
nhàng
được
ba
yếu
tố
này.
Một
trong
những
“măng
mọc”
thuộc
thế
hệ
sau
mà
anh
vừa
quý
mến
vừa
ngưỡng
mộ
là
nghệ
sĩ
saxophone
Trần
Mạnh
Tuấn.
Anh
ca
ngợi:
"Đó
là
một
tiếng
kèn
có
học".
Ý kiến bạn đọc