Đang
truy
cập
:
255
•Máy chủ tìm kiếm : 3
•Khách viếng thăm : 252
Hôm
nay
:
30989
Tháng
hiện
tại
:
950597
Tổng
lượt
truy
cập
:
123500138
13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay...
Nhạc sĩ Văn Hoàng và tình yêu với Đờn Ca Tài Tử qua guitare phím lõm
Về
cây
đàn
guitare
phím
lõm
Trong
dàn
nhạc
Tài
Tử
Cải
Lương,
bên
cạnh
các
nhạc
khí
như:
Đàn
kìm,
đàn
Tranh,
đàn
Cò...
có
một
nhạc
cụ
tuy
xuất
hiện
muộn
màng
nhất,
nhưng
đã
trở
nên
phổ
biến,
được
dùng
thay
cho
cả
những
cây
đàn
truyền
thống,
đó
chính
là
đàn
guitare.
Đây
là
nhạc
cụ
từ
Tây
Ban
Nha
du
nhập
vào
Việt
Nam
từ
những
năm
20
thế
kỉ
20,
đã
được
các
nghệ
nhân
Việt
Nam
cải
biến
trở
thành
guitare
phím
lõm
với
hình
dáng,
cách
lên
dây,
kỹ
thuật
đánh
khác
xa
so
với
cây
đàn
gốc
và
được
xem
như
là
nhạc
cụ
của
dân
tộc
Việt,
dùng
để
chơi
bản
vọng
cổ,
và
ra
đời
nhiều
kiểu
so
dây
mê
hoặc
lòng
người
như:
“Dây
Bạc
Liêu”,
“Dây
Long
An”,
“Dây
Sài
Gòn”,
“Dây
Ngân
Giang”
(Bảo
Chánh),
“Dây
Xề”,
“Dây
Lai”,
“Dây
Rạch
Giá”...
hoặc
gắn
với
tên
người
cải
biên
ra
cách
so
dây
như:
“dây
Văn
Vĩ”,
“Văn
Giỏi”,
“Hoàng
Thành”...
Guitare
phím
lõm
đã
trở
thành
loại
nhạc
khí
độc
đáo
của
Việt
Nam,
chủ
yếu
chơi
trong
dàn
nhạc
của
cải
lương,
đờn
ca
tài
tử,
là
linh
hồn
của
ban
nhạc
tài
tử
-
cải
lương.
Được
biết
từ
cây
đàn
guitare
ban
đầu,
người
ta
khoét
các
phím
lõm
xuống
cần
đàn
chừng
1
cm,
hình
bán
nguyệt
để
ngón
tay
có
thể
vừa
bấm
vừa
rung
dây
đờn,
tạo
ra
âm
thanh
khác
biệt,
tạo
độ
ngân
rung
đặc
trưng,
thể
hiện
chữ
nhạc
dân
tộc
Việt
Nam
rõ
nét
và
sâu
sắc
hơn.
Khi
dùng
chơi
nhạc
tài
tử
cải
lương,
guitare
phím
lõm
không
dùng
dây
6,
nó
được
sử
dụng
phổ
biến
với
hệ
thống
gồm
5
dây.
Dây
đàn
được
lên
theo
âm
giai
ngũ
cung.
Khoảng
những
năm
40
thế
kỷ
20,
cách
lên
dây
Lai
của
guitare
phím
lõm
ra
đời.
Từ
đó,
các
dây
khác
ít
được
sử
dụng
vì
dây
Lai
khi
chuyển
hơi,
chuyển
cung
đều
rất
dễ
dàng
và
có
thể
chơi
được
cả
bản
Nam,
bản
Bắc,
bản
Oán
cho
đến
vọng
cổ.
Tuy
nhiên,
khi
đờn
bản
Bắc
và
bản
Nam
thì
guitare
phím
lõm
không
hay
bằng
đàn
kìm.
Trong
dàn
nhạc
đờn
ca
tài
tử
ngày
nay,
guitare
phím
lõm
không
thể
thiếu
vắng,
vì
nó
góp
vào
những
tiếng
trầm,
những
“chữ
chuyền”
độc
đáo
mà
các
đàn
khác
không
làm
được.
Nhạc
sĩ
Văn
Hoàng
Vì
quá
yêu
vẻ
đẹp
của
âm
thanh
tiếng
đàn
guitare
phím
lõm,
nên
cậu
bé
Ngọc
Minh
(tên
thật
của
nhạc
sĩ
guitare
phím
lõm
Văn
Hoàng)
bấy
giờ
khi
mới
6,
7
tuổi,
đã
biết
say
mê
tiếng
đàn
vọng
cổ
của
cha,
là
nhạc
sĩ
guitare
phím
lõm
Văn
Hải
(mở
lò
dạy
ca
cổ
tại
nhà,
nơi
vùng
Chợ
Lớn).
Tâm
sự
con
đường
vào
nghề
của
mình,
nhạc
sĩ
Văn
Hoàng
kể
-Khi
tôi
được
10
tuổi,
ở
gần
nhà
tôi,
có
anh
Trừ
Quang,
lớn
hơn
tôi
khoảng
9
tuổi,
mở
lớp
dạy
guitare
phím
lõm
ngay
tại
nhà,
tôi
thường
qua
đó
chơi
và
học
lóm.
Học
trò
của
anh
học
chưa
đờn
được,
tôi
đứng
xem
mà
đã
biết
đờn
rồi.
Anh
thấy
tôi
thông
minh,
anh
bèn
kêu
tôi
vào
để
dạy
cho
tôi.
Học
với
anh
khoảng
hơn
1
năm,
thầy
của
anh
là
nhạc
sĩ
guitare
Văn
Tuồng,
thấy
tôi
mới
11
tuổi
mà
biết
đàn
khá,
khen
tôi
giỏi
và
có
dạy
thêm
một
ít
cho
tôi.
Khoảng
2
năm
sau,
thầy
Văn
Vĩ
đến
nhà
ba
tôi
để
đờn
ca
tài
tử
và
có
thâu
băng
cát
xét
lớp
dựng
Văn
Thiên
Tường.
Tôi
có
mở
băng
ra
nghe
thấy
thầy
đờn
hay
quá,
bèn
tập
đờn
theo
băng
giống
thầy.
Khoảng
3
tháng
sau
thầy
quay
lại,
tôi
trổ
tài
cho
thầy
xem.
Nhạc
sĩ
Văn
Hoàng
chụp
lưu
niệm
với
nghệ
sĩ
Hương
Lan.
(Văn
Hoàng
cung
cấp)
Danh
cầm
Văn
Vĩ
đã
phát
hiện
ngón
đờn
trẻ
triển
vọng
của
cậu
bé
Ngọc
Minh,
thương
mến
nên
nhận
làm
đệ
tử,
đổi
nghệ
danh
cho
ông
là
Văn
Hoàng.
Nhạc
sĩ
cổ
nhạc
Văn
Hoàng
nói
rằng,
bấy
giờ
căn
bản
cổ
nhạc
và
ngón
đờn
đã
được
ông
nắm
khá
vững,
theo
học
thầy
Văn
Vĩ
chủ
yếu
là
phần
nâng
cao,
học
thêm
những
kỹ
thuật
láy,
chạy
ngón.
Vốn
đam
mê,
lại
có
thiên
tư,
nên
ông
học
rất
nhanh.
Những
kỹ
thuật
như
láy
ngón
đờn,
những
bài
bản
nhỏ,
bài
Quảng...
là
những
bài
mà
thầy
Văn
Vĩ
đàn
rất
hay
đã
được
Văn
Hoàng
lĩnh
hội
vững
vàng.
Sau
thời
gian
học
với
thầy
Văn
Vĩ
hơn
1
năm,
Văn
Hoàng
đã
đờn
những
bài
Quảng
rất
thành
công,
khá
giống
thầy
Văn
Vĩ.
14
tuổi
ông
đã
đi
đàn
tại
những
đám
tiệc
quanh
vùng,
đã
làm
ra
tiền
từ
tài
đệm
đàn
của
mình.
Sau
đó,
ông
còn
tìm
đến
học
với
thầy
Hai
Ngà,
Vũy
Chổ...
những
bài
bản
lớn.
Bấy
giờ,
tại
nhiều
cuộc
đờn
ca
tài
tử
trong
vùng
Chợ
Lớn
đều
có
mặt
Văn
Hoàng
đàn
guitare
phím
lõm.
Mỗi
khi
có
cuộc
đờn
ca
lớn
là
ông
được
thầy
Văn
Vĩ
dẫn
đi
theo
để
luyện
nghề
với
các
nghệ
nhân,
nên
từ
khi
còn
trẻ
tuổi
Văn
Hoàng
đã
có
cơ
hội
“giao
duyên”
với
những
danh
cầm
của
cổ
nhạc
miền
Nam
như
Văn
Vĩ,
Bảy
Bá
(tức
soạn
giả
Viễn
Châu),
Năm
Cơ....
Bước
đường
vào
nghệ
thuật
từ
Việt
Nam
đến
Hoa
Kỳ
Nhạc
sĩ
Văn
Hoàng
đã
chính
thức
bước
chân
vào
đờn
cho
gánh
hát
lúc
ông
19
tuổi
vào
năm
1976.
Ban
đầu
ông
đi
theo
đoàn
Hoa
Phượng,
đi
lưu
diễn
ở
Rạch
Giá,
và
một
số
vùng
quê
của
miền
Nam.
Sau
Hoa
Phượng,
ông
còn
đi
theo
những
đoàn
như
Trúc
Giang,
Sân
Khấu
Mới,
Hoa
Miền
Nam...
Để
tìm
tương
lai
cho
con
có
một
cuộc
sống
tốt
đẹp
hơn,
năm
1982,
ông
vượt
biên
và
sang
định
cư
tại
Hoa
Kỳ.
Ngay
lúc
đó,
ông
đã
sống
tại
quận
Cam,
trong
khu
vực
Little
Saigon,
đã
gặp
lại
nghệ
sĩ
Hùng
Cường
nơi
đất
khách.
Vì
ông
từng
đàn
cho
nghệ
sĩ
Hùng
Cường
khi
còn
ở
Việt
Nam
đi
hát
chui
với
nghệ
sĩ
Mỹ
Châu
hát
tân
cổ
giao
duyên
ở
tụ
điểm
trường
đua
Phú
Thọ
những
năm
1977-
1978,
nhạc
sĩ
Văn
Hoàng
nhanh
chóng
trở
lại
với
nghiệp
đờn,
thường
xuyên
có
show
vào
dịp
cuối
tuần
đều
đặn
nhiều
năm.
Ông
còn
sang
những
tiểu
bang
khác
và
đi
nhiều
nước
châu
Âu,
Úc
châu,
Canada..
để
đệm
đàn
cho
các
nghệ
sĩ
hát
những
trích
đoạn
cải
lương,
tân
cổ
giao
duyên.
Mỉm
cười
tự
hào,
nhạc
sĩ
Văn
Hoàng
nói:
-Hầu
như
tôi
đều
có
đàn
cho
những
nghệ
sĩ
cổ
nhạc
bên
Việt
Nam
và
cả
những
nghệ
sĩ
cổ
nhạc
tại
hải
ngoại.
Tại
Mỹ
này
có
bao
nhiêu
trung
tâm,
tôi
cũng
đều
có
thu
âm
tiếng
đàn
của
mình
đệm
cho
các
nghệ
sĩ
cải
lương
hết.
Vẻ
đẹp
của
tiếng
đàn
Nói
thêm
về
tiếng
đờn
của
mình,
nhạc
sĩ
Văn
Hoàng
giải
thích:
-Tôi
luôn
tự
hào
vì
mình
đã
học
được
với
những
người
thầy
giỏi,
cộng
thêm
sự
tìm
tòi,
học
hỏi
của
mình
mỗi
ngày,
để
tạo
nên
những
thành
công
cho
tiếng
đàn.
Khi
đàn,
tôi
có
thể
đàn
được
đủ
độ
cung,
người
nào
ca
thấp,
tôi
đàn
tông
thấp,
người
nào
ca
cao,
tôi
đàn
tông
cao,
mà
không
cần
phải
lên
dây
đàn.
Tôi
đờn
bài
Bắc,
thì
theo
trường
phái
Bắc,
còn
nếu
tôi
đàn
bài
oán
là
theo
trường
phái
oán.
Mỗi
bài
đều
rõ
trường
phái,
chứ
không
lẫn
lộn.
Khi
học
bản
Sương
Chiều
Tú
Anh,
thường
thầy
dạy
cung
Quảng,
chỉ
có
1
cung
thôi,
nhưng
tôi
có
thể
đàn
được
5
cung
khác
nhau
bản
này.
Có
những
bài
rất
khó
như
Ngũ
Châu
Minh
Hồ,
nhiều
người
không
đàn
được.
Bài
đó
có
5
lớp,
mỗi
lớp
4
câu.
Dứt
8
câu
này
là
chuyển
sang
cung
khác,
lối
khác
luôn,
khi
đang
Bắc,
chuyển
sang
Oán,
Ai,
Ngựa.
Nhiều
khi
nhìn
vào
sách,
nhiều
người
không
đàn
được,
nhưng
tôi
có
thể
đàn
thành
thạo
bài
này
từ
dây
hồi
tư
chuyển
qua
dây
hồi
nhất.
Kỹ
thuật
kỳ
công,
nhờ
kinh
nghiệm
lâu
năm,
nên
tôi
có
thể
đàn
những
bản
trên
rất
dễ
dàng.
Bản
thân
nhạc
sĩ
Văn
Hoàng
luôn
nắn
nót
tùng
chữ
theo
lời
ca
của
nghệ
sĩ,
tiếng
nhạc
nức
nở
như
tiếng
lòng
của
nhân
vật.
Vẫn
lối
đờn
mùi
và
êm
như
ngày
xưa,
nhưng
qua
nhiều
năm
tháng,
tiếng
đờn
của
ông
càng
sâu
lắng
hơn,
trầm
tĩnh
và
rất
điệu
nghệ,
tạo
nên
những
âm
thanh
đầy
đặn
liền
mạch
nhau
trong
tiết
tấu,
huyền
hoặc,
nhặt
khoan,
trầm
bổng...
Nhạc
sĩ
Văn
Hoàng
cho
rằng
đàn
cải
lương
khác
tân
nhạc
là
không
có
nhạc
sĩ
nào
đàn
giống
nhạc
sĩ
nào.
Với
tân
nhạc,
cũng
bài
đó,
thì
ai
đờn
cũng
giống
nhau,
nhưng
cổ
nhạc
thì
không
như
vậy,
người
nhạc
sĩ
cổ
nhạc
luôn
có
sự
sáng
tạo,
không
có
nhạc
sĩ
nào
đàn
giống
nhạc
sĩ
nào.
Tất
cả
đều
đàn
khác
nhau
dù
cùng
1
bài.
Đây
chính
là
điều
hay
của
cổ
nhạc,
lạ
hơn
tân
nhạc.
Riêng
về
kỹ
thuật
đàn
guitare
phím
lõm
hay
dở,
cao
thấp,
hơn
thua
nhau
ở
sự
ngẫu
hứng,
sáng
tạo
nhiều
“chữ
đờn”
riêng,
lối
chạy
chữ
luyến
láy,
chẻ
nhịp
và
quan
trọng
nhất
ở
cách
nhấn
nhá
chữ
“xang”.
Với
lời
khuyên
cho
những
ai
muốn
trở
thành
nhạc
sĩ
cổ
nhạc
giỏi,
theo
ông
người
đó
phải
có
thiên
tư
trời
cho,
cũng
chữ
đờn
đó,
ngay
nốt
đó,
với
người
không
có
thiên
tư,
bấm
nghe
khác,
còn
người
có
thiên
tư,
đàn
sẽ
hay
hơn.
Ngoài
thiên
tư,
cộng
thêm
luyện
tập,
chịu
học
hỏi,
nghiên
cứu
và
phải
đam
mê
thì
mới
thành
công.
Không
bao
giờ
tự
hài
lòng
là
mình
đủ
rồi,
mà
phải
luyện
thêm,
học
hỏi
thêm.
Ông
nói:
-Dù
tôi
đã
đờn
hơn
40
năm
rồi,
mà
nay
vẫn
còn
tiếp
tục
học.
Không
bao
giờ
ngưng
nghỉ
hết.
Nghệ
thuật
mà
ngưng,
thì
nó
sẽ
lùi.
Bên
cạnh
tài
năng
trời
cho
và
tình
yêu
cùng
sự
luyện
tập
không
ngừng
nghỉ
để
tạo
nên
tên
tuổi
của
mình
trong
làng
cổ
nhạc
tại
hải
ngoại,
nhạc
sĩ
Văn
Hoàng
còn
được
sự
ủng
hộ
của
người
bạn
đời
là
bà
Hoàng
Mai
(con
gái
của
nhạc
sư
Tám
Trí),
cũng
là
một
người
rất
yêu
vọng
cổ
và
thích
ca
Tài
Tử
Cải
Lương.
Bà
luôn
ủng
hộ
và
làm
điểm
tựa
vững
chắc
để
chồng
yên
tâm
đeo
đuổi
giấc
mơ
nghệ
thuật
Gần
trọn
một
đời
với
nghiệp
Tổ,
tuổi
đã
lục
tuần
mà
ngón
đờn
của
ông
vẫn
còn
khá
phong
độ,
tuy
là
vậy
nhưng
ông
vẫn
cảm
thấy
buồn
vì
cải
lương
không
còn
thịnh
vượng.
Nếu
trước
năm
2000,
ông
và
những
nhạc
sĩ
cổ
nhạc
tại
hải
ngoại
khá
đắt
show,
cứ
mỗi
cuối
tuần
là
nhận
show
liên
tục,
dù
không
hẳn
sống
bằng
nghề
này,
vẫn
có
công
việc
khác
để
mưu
sinh
và
chăm
lo
cho
gia
đình,
nhưng
với
những
show
mà
ông
nhận
thu
âm,
đệm
cho
vở
diễn,
cho
các
nghệ
sĩ,
là
một
niềm
hạnh
phúc
vô
bờ.
Ông
tâm
sự:
-Khoảng
từ
năm
2006
đến
nay,
nhiều
bầu
show
khi
thực
hiện
chương
trình
cổ
nhạc,
không
trả
tiền
cho
nhạc
sĩ
ban
nhạc,
mà
về
Việt
Nam
thu
sẵn
những
sound
track
nhạc
vào
CD
rồi
phát
ra
hát.
Trong
một
vở
diễn
này,
những
bài
bản
như
thể
điệu
Văn
Thiên
Tường,
hay
Phụng
Hoàng,
hay
Xế
Xảng...
khi
qua
vở
tuồng
khác,
cũng
những
điệu
đó,
khán
giả
sẽ
nghe
lại
tiếng
đàn
y
như
vở
diễn
trước.
Nó
không
có
nét
riêng,
đặc
sắc
nữa.
Những
nghệ
sĩ
dùng
CD
thu
âm
sẵn,
có
một
kiểu
đờn
giống
nhau.
Mà
cải
lương
hay
không
chỉ
lời
ca,
còn
ở
tiếng
đờn,
làm
vậy,
vô
tình
giết
chết
cải
lương.
Là
người
đờn,
hôm
nay
bài
Phụng
Hoàng
tôi
đàn
kiểu
này,
tháng
sau
cũng
điệu
Phụng
Hoàng,
tôi
sẽ
đờn
khác
đi
một
chút,
nghe
live,
khán
giả
sẽ
cảm
xúc
nhiều
hơn.
Ông
cũng
than
rằng
không
chỉ
một
số
nghệ
sĩ
tại
hải
ngoại
ca
trên
nền
nhạc
thu
sẵn,
mà
buồn
hơn
hết
là
nạn
hát
nhép,
điều
này
khiến
cho
sân
khấu
cải
lương
ở
hải
ngoại
khó
mà
khởi
sắc
lên
được,
vô
tình
thui
chột
dần
tài
năng
của
người
nghệ
sĩ
cải
lương.
Mã
an
toàn:

13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay chỉ thư giản thôi.
Ý kiến bạn đọc