SỨC SỐNG CỦA "TUỒNG LÀNG"
- Chủ nhật - 14/08/2016 10:35
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Tuồng
Trong
xã
hội
hiện
đại
và
cơ
chế
thị
trường
hiện
nay,
tuồng
không
chuyên
vẫn
có
chỗ
đứng,
khi
nhiều
nơi
còn
duy
trì
nghề
tổ,
thu
hút
được
sự
tham
gia
biểu
diễn
của
giới
trẻ
và
đông
đảo
người
xem.
Nói
về
tình
yêu
và
niềm
đam
mê
với
nghệ
thuật
tuồng,
dân
gian
xưa
có
câu
ví
von
hóm
hỉnh:
Nghe
giục
trống
chầu,
đâm
đầu
mà
chạy/
Nghe
rao
trống
chiến,
không
khiến
cũng
đi.
Ngủ
làm
sao
được
trong
những
đêm
sân
đình
rộn
tiếng
trống,
điệu
đàn
và
những
câu
khách,
câu
nam
như
hút
hồn,
như
giục
giã
tận
trong
tâm
thức
và
trái
tim
mỗi
người
dân
quê.
Vì
thế
mà
xưa
có
câu:
Má
ơi,
đừng
đánh
con
đau/Để
con
hát
bội,
làm
đào
má
coi
và
Tháng
ba
ngày
tám
nằm
suông/Nghe
giục
trống
tuồng
cố
lết
đi
xem...
Người
dân
quê
Việt
Nam
ở
nhiều
miền
là
thế,
luôn
luôn
coi
tuồng
(hát
bội)
là
“món
ăn”
tinh
thần
không
thể
thiếu
và
được
cung
cấp
từ
những
nghệ
sĩ
không
chuyên
là
chính.

Một cảnh trong vở Chung Vô Diệm do Đoàn tuồng không chuyên
phường Trần Quang Diệu, TP Quy Nhơn, Bình Định biểu diễn.

Một cảnh trong vở Chung Vô Diệm do Đoàn tuồng không chuyên
phường Trần Quang Diệu, TP Quy Nhơn, Bình Định biểu diễn.
Những
tưởng
sức
hút
mê
hoặc
ấy
của
nghệ
thuật
tuồng
đối
với
người
dân
Việt
Nam
đã
thuộc
về
quá
khứ
của
mấy
thập
niên
trước,
khi
tuồng
ở
vào
thời
kỳ
hoàng
kim.
Nhưng
không
phải
thế,
tuồng
vẫn
có
một
chỗ
đứng
quan
trọng
trong
đời
sống
đương
đại,
nhất
là
ở
những
làng
quê
-
đất
tuồng.
Người
dân
vẫn
say
sưa
xem
tuồng
và
thuộc
tuồng
chẳng
kém
nghệ
sĩ
đứng
trên
sân
khấu.
Trước
Cách
mạng
Tháng
Tám
năm
1945,
cả
nước
không
có
các
đơn
vị
tuồng
chuyên
nghiệp,
chủ
yếu
là
không
chuyên
nghiệp.
Phần
lớn
là
các
nhóm,
các
gánh
tuồng
do
những
nghệ
nhân
ở
làng,
xã
tập
họp
lại
thành
phường,
đội,
cùng
luyện
tập,
biểu
diễn
tại
địa
phương,
phục
vụ
cộng
đồng
sau
những
ngày
nông
nhàn.
Cũng
có
nơi
lập
thành
gánh
tuồng,
với
các
thành
viên
gia
đình
hoặc
một
nhóm
nghệ
nhân
đào
kép
đi
lưu
diễn
nhiều
nơi.
Thời
kỳ
này,
ngay
cả
trong
cung
đình
Huế
cũng
không
có
đoàn
tuồng
chuyên
nghiệp
đúng
nghĩa.
Mặc
dù
các
nghệ
nhân
được
chọn
diễn
đều
là
những
người
rất
giỏi
về
nghề,
song
họ
không
hoạt
động
giống
như
các
đoàn
hay
một
đơn
vị
nghệ
thuật
tuồng
chuyên
nghiệp.
Hiện
nay,
bên
cạnh
các
đoàn
và
nhà
hát
tuồng
chuyên
nghiệp,
có
khoảng
80
đội
tuồng
không
chuyên
vẫn
tồn
tại
và
phát
triển
ở
các
địa
phương,
nhất
là
ở
những
nơi
có
phong
trào
sáng
tác,
biểu
diễn
tuồng
với
lượng
người
xem
đông
đảo.
Riêng
miền
“đất
võ,
trời
văn”
Bình
Định
đang
có
20
đội
tuồng
không
chuyên,
với
tám
đơn
vị
nổi
tiếng.
Điều
đó
cho
thấy,
tuồng
không
chuyên
đã
và
đang
mang
một
sức
sống
mới
trong
giai
đoạn
hiện
nay.
Tuồng
không
chuyên
ở
Bình
Định
được
coi
là
“hiện
tượng”
bởi
sự
hát
hay,
diễn
đẹp,
thậm
chí
còn
hơn
cả
tuồng
chuyên
nghiệp.
Sở
dĩ
như
vậy,
bởi
họ
phải
tự
thân
vận
động,
đổi
mới,
nâng
cao
chất
lượng
biểu
diễn
để
duy
trì
sự
tồn
tại
cả
trong
nghệ
thuật
và
đời
sống
mưu
sinh.
Theo
quy
luật
thị
trường,
tập
luyện
càng
nhiều,
diễn
càng
điêu
luyện
thì
các
đoàn
càng
nhận
được
nhiều
lời
mời,
được
nhiều
tiền
thưởng
của
người
xem.
Có
những
đoàn
tuồng
không
chuyên
của
Bình
Định
có
ngày
phải
diễn
theo
hợp
đồng
tới
hai,
ba
suất.
Ở
phía
bắc,
xứ
Đoài
(tỉnh
Hà
Tây
cũ,
nay
thuộc
Hà
Nội),
cũng
là
địa
phương
có
nhiều
đơn
vị
tuồng
không
chuyên,
phương
thức
hoạt
động
khác
tuồng
không
chuyên
Bình
Định.
“Tuồng
Hà
Tây”
biểu
diễn
không
vì
doanh
thu
và
các
nghệ
nhân
thật
ra
không
thể
sống
bằng
tiền
từ
biểu
diễn.
Họ
duy
trì
các
đoàn,
nhóm
hát
và
tập
luyện
để
giữ
nghề
tổ,
phục
vụ
tự
nguyện
nhân
dân
trong
làng,
trong
xã.

Các
học
viên
"nhí"
dự
lớp
tuồng
thuộc
dự
án
"Sân
khấu
học
đường"
của
Trung
tâm
Nghiên
cứu,
Bảo
tồn
và
Phát
huy
văn
hóa
dân
tộc
tổ
chức.
Không
chỉn
chu,
hiện
đại
như
những
nhà
hát
chuyên
nghiệp,
nhưng
chính
những
đội
tuồng
làng
biểu
diễn
ở
sân
đình
với
sự
mộc
mạc,
thô
ráp,
dân
dã
đã
khiến
tuồng
dễ
đi
vào
lòng
người.
Bằng
nhiều
cách
khác
nhau,
những
người
“nghệ
sĩ
tay
ngang”
ấy
đã
không
để
tuồng
chìm
vào
quên
lãng.
Trưởng
đoàn
tuồng
thôn
Phú
Mẫn,
huyện
Yên
Phong
(Bắc
Ninh)
cho
biết:
“Đoàn
tuồng
của
làng
tôi
đi
diễn
không
phải
để
kiếm
tiền,
mà
để
bảo
tồn
vốn
văn
hóa
truyền
thống
của
quê
hương.
Muốn
thu
hút
giới
trẻ
đến
với
tuồng
không
thể
bắt
người
ta
yêu
tuồng
bằng
một
tình
yêu
khiên
cưỡng,
mà
phải
giáo
dục
vẻ
đẹp,
cuốn
hút
họ
bằng
những
tiết
mục,
những
vở
diễn
đích
thực”.
Mặc
dù
chỉ
là
một
câu
lạc
bộ
tuồng
cấp
thôn,
với
32
thành
viên
là
những
bà,
những
ông
nông
dân
chân
chất
quê
mùa,
những
bà,
những
chị
chạy
chợ,
buôn
bán,
trông
trẻ…
nhưng
CLB
tuồng
thôn
Phú
Mẫn
lại
được
tổ
chức
hoạt
động
như
một
đoàn
tuồng
chuyên
nghiệp,
với
trưởng
đoàn,
phó
đoàn
phụ
trách
các
tổ
diễn
viên
nam,
diễn
viên
nữ
và
dàn
nhạc,
bên
cạnh
là
một
hội
đồng
nghệ
thuật
và
có
người
chỉ
đạo
nghệ
thuật
hẳn
hoi.
Phú
Mẫn
chỉ
là
điển
hình,
huyện
Yên
Phong
còn
có
một
số
câu
lạc
bộ
tuồng
khác.
Chủ
nhiệm
câu
lạc
bộ
tuồng
huyện
Yên
Phong
Nguyễn
Thị
Hoan
chia
sẻ:
“Những
ngày
đầu
khôi
phục
nghề
tổ,
mỗi
lần
đi
diễn,
chúng
tôi
phải
mượn
trang
phục,
đạo
cụ
của
các
đơn
vị
trong
vùng
hoặc
Nhà
hát
Tuồng
Việt
Nam.
Nhưng
khó
khăn
mấy
chúng
tôi
cũng
vượt
qua,
bởi
chất
tuồng
đã
ngấm
sâu
trong
máu
thịt,
cho
nên
dù
đang
làm
gì
và
bận
đến
mấy
mà
nghe
tiếng
trống
chầu
lại
thấy
xốn
xang,
không
chịu
được”.
TRONG
xã
hội
hiện
đại,
công
nghiệp
hóa,
hiện
đại
hóa,
hội
nhập
quốc
tế
và
cơ
chế
thị
trường,
với
sự
bùng
nổ
của
các
phương
tiện
công
nghệ
thông
tin
cùng
sự
cạnh
tranh
của
nhiều
loại
hình
nghệ
thuật,
giải
trí,
tuồng
không
chuyên
vẫn
được
duy
trì
và
phát
triển,
nhưng
hiện
trạng
thật
sự
thì
ra
sao,
liệu
loại
hình
diễn
xướng
này
có
tồn
tại
như
bao
đời
nay
vẫn
thế?
Đến
thời
điểm
này,
có
thể
nói,
nghệ
thuật
dân
tộc
đang
đứng
trước
những
thử
thách
cam
go,
khi
cơ
chế
kinh
tế
thị
trường
bao
vây,
dồn
nén,
cho
nên
phải
tìm
ra
nhiều
lối
đi,
nhằm
giữ
gìn,
chấn
hưng,
phát
huy
vốn
cổ
dân
tộc.
Nhưng
thực
tế,
tuồng
đang
đứng
trước
một
sự
thật:
mai
một,
thất
truyền
và
biến
dạng.
Các
thầy
tuồng
cứ
lần
lượt
ra
đi
theo
quy
luật
tự
nhiên,
còn
lại
một
số
ít
thì
tuổi
cao,
bệnh
tật,
lực
bất
tòng
tâm,
dù
rất
lo
lắng
cho
nghiệp
tổ!
Hiện
tượng
“tre
sắp
tàn
mà
măng
chưa
kịp
mọc”
đang
ngày
càng
thấy
rõ.
Tuy
nhiên,
một
điều
đáng
mừng,
phong
trào
tuồng
không
chuyên
làng,
xã
tại
một
số
địa
phương
đang
hoạt
động
khá
sôi
nổi.
Có
những
đội
tuồng
suốt
thời
gian
dài
nằm
im,
nay
được
hồi
sinh.
Khi
kinh
tế,
đời
sống
người
dân
khá
lên,
món
ăn
về
tinh
thần
lại
càng
được
quan
tâm
và
là
niềm
khao
khát
của
nhân
dân
vùng
nông
thôn.
Những
diễn
viên
tuồng
không
chuyên
hiện
đang
sống
lam
lũ,
bận
rộn
với
công
việc
nhà
nông,
nhưng
có
dịp
hội
hè,
làng,
xã
vào
đám
đón
xuân
ngày
Tết,
lễ
hội
hoặc
có
liên
hoan,
hội
diễn
được
tổ
chức,
thì
họ
lại
sắp
xếp
việc
nhà
để
tham
gia.
Thực
tế
cho
thấy,
tuồng
dân
gian
hay
tuồng
không
chuyên
vẫn
có
sức
sống,
vẫn
có
đông
người
xem
ở
những
vùng
quê
và
như
PGS,
TS
Lê
Thị
Hoài
Phương,
Viện
Văn
hóa
-
Nghệ
thuật
quốc
gia
nhận
xét:
“Trong
khi
các
sân
khấu
tuồng
chuyên
nghiệp
đang
sống
dở,
chết
dở,
nghệ
sĩ
tuồng
than
trời
vì
cuộc
sống
khó
khăn,
thì
ở
một
số
địa
phương,
không
ít
những
đội
tuồng
của
bà
con
vẫn
sống
rất
khỏe
nơi
thôn
dã.
Họ
không
những
tạo
ra
những
sân
chơi
tuồng
đầy
cảm
hứng,
mà
còn
tìm
cách
thức
sống
mới
cho
tuồng
trong
cuộc
sống
hiện
đại
và
trên
hết,
chính
họ
đã
góp
phần
bảo
tồn
tuồng
trong
dân
gian...”.
Theo
NSND
Lê
Tiến
Thọ,
Chủ
tịch
Hội
Nghệ
sĩ
sân
khấu
Việt
Nam,
ở
phía
bắc
hiện
có
22
đội
tuồng
không
chuyên
hoạt
động,
đã
có
những
đội
tuồng
biểu
diễn
hợp
đồng
tới
hai
tháng
vào
dịp
Xuân.
Trong
dịp
cuối
năm
2014,
ở
Hội
diễn
sân
khấu
dân
tộc
thành
phố
Hà
Nội,
có
30
đơn
vị
nghệ
thuật
sân
khấu
không
chuyên
tham
gia,
trong
đó
có
ba
đội
tuồng
là:
đội
tuồng
thôn
Lương
Ốc,
huyện
Quốc
Oai
(vở
Sao
Khuê
trời
Việt),
đội
tuồng
xã
Xuân
Nộn,
huyện
Đông
Anh
(vở
Đào
Duy
Từ),
đội
tuồng
xã
Đồng
Thái,
huyện
Ba
Vì
(vở
Hai
Bà
Trưng),
được
Hội
đồng
giám
khảo,
Ban
chỉ
đạo
liên
hoan
và
bạn
bè
đồng
nghiệp
đánh
giá
cao
về
diễn
xuất
và
chất
lượng
nghệ
thuật.
Nhiều
nhà
nghiên
cứu,
phê
bình
sân
khấu
đều
ngỡ
ngàng,
hoàn
toàn
bị
thuyết
phục
trước
sân
khấu
tuồng
không
chuyên,
khi
vẫn
giữ
được
“cốt
cách
của
thầy,
bà”.
Thực
tế
cho
thấy,
không
có
băng,
đĩa
tư
liệu
nào
gìn
giữ
lưu
truyền
nghệ
thuật
tuồng
tốt
hơn
việc
lưu
truyền
trong
dân
gian,
trong
những
nghệ
nhân
ở
làng,
xã.
Và
điều
đáng
mừng,
ngày
càng
có
nhiều
diễn
viên
trẻ
tham
gia
biểu
diễn,
trở
thành
những
hạt
giống
kế
thừa
nghề
nghiệp
của
các
bậc
cha,
anh,
để
nghệ
thuật
tuồng
không
biến
mất
trong
xu
thế
hội
nhập,
toàn
cầu
hóa
hiện
nay.
Việc
tổ
chức
Liên
hoan
sân
khấu
tuồng
không
chuyên
toàn
quốc
năm
2016
tại
Bình
Định
sắp
tới
là
cơ
hội
để
các
nghệ
nhân
có
dịp
gặp
gỡ
học
hỏi
và
thi
tài,
đồng
thời
trao
đổi
kinh
nghiệm,
gắn
kết
đồng
nghiệp,
gắn
kết
thôn,
xã,
huyện,
tỉnh
cùng
tạo
ra
động
lực
nuôi
dưỡng
phong
trào
tuồng
truyền
thống.
Giám
đốc
Cơ
quan
đại
diện
Trung
tâm
Nghiên
cứu,
bảo
tồn
và
Phát
huy
văn
hóa
dân
tộc
Việt
Nam
tại
Bình
Định
Văn
Trọng
Hùng
đánh
giá:
“Mỗi
lần,
các
đơn
vị
tuồng
không
chuyên
được
tham
gia
liên
hoan
hay
hội
diễn,
là
mỗi
lần
họ
có
điều
kiện
để
được
tập
huấn,
xây
dựng
vở
mới,
nâng
cao
tay
nghề
“văn
ôn,
võ
luyện”,
củng
cố
niềm
tin,
củng
cố
lòng
yêu
nghề,
phát
huy
tài
năng
và
cuối
cùng
là
củng
cố
tổ
chức
tuồng
cơ
sở
được
mạnh
hơn.
Đối
với
họ,
đó
thật
sự
là
nguồn
động
viên
khích
lệ
để
họ
thấy
vinh
dự,
tự
hào
với
nghề
nghiệp,
mà
ra
sức
bảo
tồn,
phát
huy
nghề
tổ”.
Có
thể
nói,
tuồng
không
chuyên
là
nền
tảng
và
môi
trường
nuôi
dưỡng
rộng
lớn
của
tuồng
chuyên
nghiệp,
đồng
thời
là
cơ
sở
để
tuồng
chuyên
nghiệp
phát
triển
từ
nghệ
thuật
đến
nhân
lực.
Hiện
tượng
thi
nhau
cải
tiến,
cách
tân
như
hiện
nay
đã
và
đang
biến
tuồng
chuyên
nghiệp
“từ
vừng
ra
ngô”,
trong
khi
tuồng
không
chuyên
vẫn
giữ
nguyên
chất
“vừng”
của
dân
tộc.
Và
cũng
vì
vậy,
những
ai
hoạt
động
trong
lĩnh
vực
nghệ
thuật
sân
khấu
dân
tộc,
lại
vô
tình
lãng
quên
phong
trào
tuồng
không
chuyên
thì
khó
có
thể
coi
là
một
nhà
nghiên
cứu
tuồng,
một
nhà
sáng
tác
tuồng,
hoặc
là
một
đạo
diễn
tuồng
chân
chính!
GS Hoàng
Chương