\n
08:58 EST Thứ năm, 21/11/2019
hình music online

qua tang

> KHÓI LỬA BIÊN THÙY 1 - 07/05/2019 10:32
Chúc vui Xem thêm
Yêu cầu: Trần Minh Thương
Người nhận: Minh Thương

Trang nhất » Tin Tức » Soạn Giả - Đạo diễn

Tình đau nối tiếp tình đau của tác giả ‘mưa rừng’: nhạc sĩ Huỳnh Anh

Tình đau nối tiếp tình đau của tác giả ‘mưa rừng’: nhạc sĩ Huỳnh Anh

Chân dung cuộc tình tập 7 chủ đề Nhạc sĩ Huỳnh Anh đưa khán giả đến với những bản tình ca của người nhạc sĩ tuy sáng tác không nhiều – chỉ 20 bài trong cả sự nghiệp nhưng cũng đủ để ghi tên tuổi ông là một trong những nhạc sĩ hàng đầu của dòng nhạc trữ tình. Đặc biệt, những bí mật về cuộc đời và những cuộc tình buồn đau của nhạc sĩ Huỳnh Anh cũng được hé lộ.

Xem tiếp...

Một Chuyện Tình Buồn….

Đăng lúc: Thứ bảy - 14/02/2015 10:35 - Đã xem: 1563
Một Chuyện Tình Buồn….

Một Chuyện Tình Buồn….

‘ ‘Già háp ‘ ‘ như Nguyễn Phương, bỗng nhiên cao hứng nói chuyện tình yêu… lại là một chuyện tình buồn nữa thì… thì là ‘ ‘ già mà… mà còn ham !’ ‘
‘ ‘Già háp ‘ ‘ như Nguyễn Phương, bỗng nhiên cao hứng nói chuyện tình yêu… lại là một chuyện tình buồn nữa thì… thì là ‘ ‘ già mà… mà còn ham !’ ‘

Image
Ảnh có tính cách minh họa

Tuy nhiên vì chuyện tình buồn nầy liên quan tới cái nghề viết tuồng cải lương của tôi nên khi có người hỏi : Trong đời viết lách của anh, có chuyện gì vui, buồn, xin kể nghe chơi... Chuyện vui khi viết mà phải lách thì nhiều lắm. Còn chuyện buồn khi viết tuồng thì cũng khá nhiều, nhưng có chuyện tình buồn của Nguyễn Phương, xin kể các bạn nghe mà chia xẻ những vui buồn của cái nghề nghiệp viết và lách.

Image






















Chuyện xảy ra năm 1962, cách nay 47 năm. Nguyễn Phương định đúng nửa thế kỷ, 50 năm mới kể chuyện tình buồn nầy, nhưng tới lúc phải nộp bài cho ông NickDo Thời Báo, , túng quá…đành đem chuyện của cá nhân của mình ra nói, không đụng chạm ai, không mích lòng ai và các bạn viết trẻ chắc chắn cảm thấy có thú vị khi biết câu chuyện về sáng tác phẩm của tôi được nữ khán giả nhiệt tình ái mộ dẫn đến một chuyện tình không đoạn kết..
Chuyện Tình Buồn phát khởi từ lòng ái mộ soạn giả Nguyễn Phương của một nữ khán giả trẻ đẹp…vô cùng trẻ đẹp… khán giả trung thành của đoàn hát Thanh Minh Thanh Nga.

Hồi đó… đoàn Thanh Minh Thanh Nga có 5 soạn giả được báo chí gọi là Ngũ Bá, năm anh hùng trong giới soạn giả viết tuồng cải lương : Tuồng sáng tác nhiều, viết đều tay, mỗi vở đều hay, đều có sắc thái riêng. Báo chí kịch trường và khán giả nhiệt liệt tán thưởng. Đó là các tác giả :
1- Hà Triều Hoa Phượng,
2- Thiếu Linh
3- Nguyễn Phương
4- Hoàng Khâm               
5- Kiên Giang 
Chính vì cái danh vị được liệt vào một trong Ngũ Bá của giới soạn giả cải lương mà Nguyễn Phương lúc nào cũng tập trung tư tưởng của mình vào việc tìm đề tài, kiếm cốt chuyện, tạo dựng những nhân vật tuồng có cá tính sắc sảo và những đoạn đối thoại hay, những bài ca hay trong tuồng của mình sáng tác. Phải khác với những sáng tác của các bạn soạn giả trong đoàn hát và khác các soạn giả đang hoạt động trong các đoàn hát ở Saigon. 

Ý muốn đơn giản đó không đơn giản chút nào vì lúc đó là thời kỳ hoàng kim của sân khấu cải lương. Mỗi đêm có hơn mười đoàn hát cải lương hát ở Saigon, Cholon và Gia định. Có 18 rạp hát cải lương luôn luôn được sáng đèn. Viết một tuồng cải lương không bị trùng lấp đề tài, không trùng hợp những sự kiện hay lớp vui, buồn nào đó trong hơn mười tuồng đang hát là một cái khó. Và nhứt định không được giống chút nào với những vở đã diễn và những vở tuồng nổi tiếng.

Tôi đang loay hoay tìm đề tài thì vợ tôi hỏi sao anh không vô trường đua Phú Thọ? Biết đâu anh sẽ tìm được một đề tài nào đó về Tứ Đổ Tường. Tôi là chúa ghét cái vụ cờ bạc, bất kể là cờ bạc dưới bất cứ hình thức nào, nhưng túng đề tài để viết tuồng, vô trường đua cho ngựa đá thì có lẽ bị đau điếng mà đẻ ra tuồng chăng! Tôi bèn ra đón taxi đi. Chẳng là vô trường đua Phú Thọ khó có chổ đậu xe, khi bị ngựa đá, đau tá hỏa tam tinh, lái xe về dám lủi vô cột đèn hay đụng người đi trên lề đường thì nguy. Thôi thì tốn chút đỉnh tiền xe taxi cho má nó yên tâm.

Anh lái xe taxi tên An, là người ở trong xóm, anh ta vừa mới mua chiếc xe Renault mới, có bảng số taxi nên anh chở tôi đi mở hàng xe mới của anh. Tôi tính sẽ trả giá ‘ ‘ đúp ‘ ‘vì anh dành cho tôi cái danh dự là người khách đầu tiên của chiếc xe mới cáo cạnh của anh. Xe đến trường đua Phú Thọ, tôi trả tiền xe, anh không nhận mà chỉ xin tôi một cái thiệp mời xem hát Thanh Minh Thanh Nga.

Mỗi người soạn giả thường trực của đoàn hát Thanh Minh Thanh Nga mỗi đêm được hai vé mời thượng hạng ở hàng ghế thứ hai tức sát sân khấu, khi đoàn hát hát tuồng của mình. Khi hát tuồng của  người khác thì vé mời có chữ ký của tác giả sẽ được tính tiền và trừ vào tiền bản quyền của soạn giả đó. Đêm chúa nhựt đó hát tuồng của tôi, tôi bèn ký cho anh hai danh thiếp của tôi để anh đem ra rạp hát lấy bốn vé hát cho hai đêm. Tôi vẫn muốn trả đúp cho anh dù trả bằng tiền hay trả bằng vé hát để mừng việc anh khai trương xe mới mà tôi là khách hàng đầu tiên.

Hai tuần sau, khi tôi đang tập tuồng trên sân khấu rạp Hưng Đạo, cô bán vé hát vô mời tôi ra phòng vé vì có khán giả muốn gặp. Tôi nhờ anh Tám Vân cầm bổn tuồng nhắc cho các nghệ sĩ để họ tập tuồng, tôi ra phòng vé.
Một cô gái thật đẹp, độ hơn hai mươi tuổi đang ngồi trong phòng vé chờ soạn giả Nguyễn Phương. Cô mặc áo dài màu tím hoa cà, quần lụa trắng, tóc xỏa bờ vai. Một cô gái có thân hình tuyệt mỹ, làn da trắng trẻo, mịn màn như tơ như nhung. Đôi mắt sắc sảo, mới thoạt nhìn như ánh mắt đang reo vui. Cô trang điểm một chút phấn trắng, má phơn phớt hồng, môi son khéo tô làm tăng thêm sức quyến rũ của nụ cười trái tim. 

Tôi sửng sờ trước sắc đẹp thùy mị của cô gái, tôi hơi lúng túng chưa biết khởi đầu câu chuyện như thế nào vì tôi đang cố moi trong trí nhớ, xem tôi có gặp cô nầy lần nào chưa? Tôi cố phán đoán xem cô ta thuộc về thành phần nào trong xã hội. Nghệ sĩ theo đoàn hát, chúng tôi gặp nhiều cô gái đẹp, thuộc về danh gia vọng tộc thì ít nhưng rất nhiều những cô gái bán bar, các cô ở vũ trường và những cô gái đẹp thuộc những gia đình trung lưu, bình dân, thương buôn. Những cô gái đẹp, vui tươi, dễ làm quen. Cô gái trước mặt tôi không thuộc về những cô mà tôi từng quen biết.

Phong cách điềm đạm, nụ cười vừa nở ra bỗng nghiêm lại, cô ta ngơ ngác, nhìn tôi hồi lâu, rồi nói : Em muốn gặp soạn giả Nguyễn Phương. Anh… anh không phải là soạn giả Nguyễn Phương.

Tôi bật cười, cô bán vé hát cũng cười. Cô nói thay tôi : Đây là ông soạn giả Nguyễn Phương của đoàn hát Thanh Minh Thanh Nga. Nếu cô gặp một anh nào khác tự nhận là Nguyễn Phương thì đó là người giả mạo rồi.
Cô gái đưa ra tấm thiệp của tôi ký mời xem hát : Anh soạn giả Nguyễn Phương đó trẻ hơn anh đây. Anh đó có ký cho em hai thiệp đổi vé hát. Hồi đêm qua em đã đổi một thiệp, xem tuồng hay quá. Ba Má và anh chị của em muốn xem, nên em đến xin thêm một thiệp. Đây danh thiếp có ký tên của ông Nguyễn Phương.»

Tôi cầm tấm danh thiếp có chử ký của tôi, xem qua, tôi biết đó là tấm thiệp mà tôi đã ký cho anh chàng lái xe taxi trong xóm của tôi khi anh ta đưa tôi đi trường đua Phú Thọ hai tuần trước. Tôi hỏi cô gái trong trường hợp nào cô có tấm thiệp mời xem hát nầy?

Image


Cô gái kể chuyện : Cô tên Mỹ Dung, cha mẹ của cô là công chức ở toà Thị Chính đô thành. Cô đang học đại học Văn Khoa. Nhân dịp cô và em gái của cô đi taxi vô Chợlớn, ngang rạp hát Thủ Đô, cô thấy treo bảng hiệu và những tấm panneaux quảng cáo của đoàn hát Thanh Minh Thanh Nga. Hai chị em cô nhắc đến những nghệ sĩ và tuồng tích mà hai cô đã từng xem và rất thích. Anh chàng lái taxi góp chuyện với hai cô gái đẹp. Anh tự xưng là soạn giả Nguyễn Phương, anh ta có xe taxi cho mướn, bữa nay chúa nhựt nên lấy xe về để chạy rong chơi, không ngờ hai cô gọi taxi nên anh ta cũng phải rước khách. Anh nói nếu hai cô muốn xem hát, anh sẽ ký danh thiếp tặng cho hai cô để hai cô đổi vé xem hát. Nói xong, anh rút viết bic ra, loay hoay ký tên và trao cho em hai tấm danh thiếp.

Cô Mỹ Dung kể tiếp : Em đã đổi một danh thiếp lấy vé mời thượng hạng, xem hát đêm qua rồi. Đêm nay, ba má và anh chị em muốn đi xem, nên em đến xin một thiệp nữa vì như vậy sẽ được ngồi liền 4 ghế. Nếu mua vé thì sẽ có hai chổ ngồi khác nhau, xa nhau.
Cô bán vé hát nói : Vậy là cô gặp kẻ mạo danh rồi. Anh ta có lợi dụng lường gạt gì cô không ?
  • Dạ, không, anh Nguyễn Phương đó còn không nhận tiền đi xe taxi của em.
  • Nếu hai bác muốn xem hát, tôi ký tặng cô một danh thiếp, cô có thể đổi vé hát liền tại đây. Kẻ mạo danh tôi là một người quen, anh ta chỉ muốn đùa vui và tạo cho tôi một bất ngờ hiếm có.( tôi lấy danh thiếp ra ký tên và ghi hai vé thượng hạng)
Cô Mỹ Dung xem chữ ký và so hai tấm thiệp rồi nói : Ông đây mới thiệt là Nguyễn Phương. Em hân hạnh được biết soạn giả. Nói xong cô chìa tay cho tôi bắt.
Ôi bàn tay thật mềm, thật ấm, thật dịu dàng. Tôi nắm lấy bàn tay mà không muốn buông ra.
Cô ta cũng nắm tay tôi, nắm thật chặt như muốn kết thâm tình : Em học Văn Khoa, em muốn học viết tuồng. Anh có thể dạy cho em không ?

Image

Tôi nhìn sững cô, không trả lời… cô đẹp quá, đôi mắt, nụ cười, giọng nói có một ma lực làm cho tôi bũn rũn tâm hồn. Người đẹp như vầy đáng cho cái anh chàng lái xe taxi đó mạo danh kẻ khác, để đổi lấy một nụ cười, một tiếng cám ơn.
Cô Mỹ Dung giới thiệu cô em gái cùng đi tên là Mỹ Quyên, cô có một người anh vừa gia nhập quân trường Thủ Đức…Cô còn nói đủ thứ chuyện, nhưng tôi chỉ nhìn miệng cô nói như nhìn những đoá hoa hồng đang hé nở, thay hình đổi dạng, muôn màu muôn sắc. Đầu óc của tôi loay hoay hai chữ ‘’Mạo Danh’’… ‘’Mạo danh’’, tôi vùng vẩy cho thoát ra khỏi hai chữ mạo danh nhưng càng vùng vẫy, tôi càng có cảm tưởng như mình là một con ruồi nhỏ, vướng vào cái lưới nhện chằng chịt quanh mình. Tôi thẩn thờ ra về với hai chữ Mạo Danh trĩu nặng trong đầu.
Cô bán vé hát nhìn tôi, lầm bầm : Tôi sẽ mét chị Ba( tức là vợ Nguyễn Phương) Tôi sẽ mét, anh coi bộ mất hồn, mất vía rồi…
Đúng là tôi đã mất hồn mất vía. Tôi loay hoay mãi trong đầu một ý nghĩ là có thể viết một vở tuồng với cốt chuyện một người mạo danh kẻ khác, gây ra một cuộc tình tan vỡ… Chuyện ‘’mạo danh’’ để lường gạt tiền tài, danh vọng thường xảy ra, những kẻ đi mạo danh người khác để trục lợi thường là những kẻ xấu, không có tài năng, không có địa vị và gia sản bằng người mà hắn mạo danh… trong trường hợp nầy thì mạo danh chỉ là một thủ thuật, một mưu mô lường gạt. Như vậy thì có thể cấu tạo thành một tuồng hát cũng đủ hỉ, nộ, ái, ố nhưng tuồng viết kiểu nầy cũng không khác gì những vở tuồng đã có. Không có quan niệm mới, không có nhận thức mới. Không có những vấn đề đặt ra cho khán giả phải suy xét hay phê phán. Tóm lại, đó là một tuồng không hay !
Chú tài xế taxi mạo danh tôi, gợi cho tôi một đề tài để viết tuồng về ‘’ Mạo Danh’’. Nhưng có thể nào viết một chuyện mạo danh mà kẻ mạo danh vì một ý đồ tốt chớ không phải vì muốn trục lợi? Có thể có chuyện đó không ? Và có thể nào có chuyện một người đàn bà lấy kẻ mạo danh vì lầm người đó là chồng mình không ? Và nhứt là kẻ bị mạo danh, mất vợ, mất tình yêu lại nhìn nhận kẻ mạo danh và người vợ thất tiết là những người tốt không ?
Tôi loay hoay ý nghĩ đó trong đầu, hình ảnh diệu hiền của cô Mỹ Dung hiện ra trước mắt tôi. Hình ảnh nầy có thể tạo ra một chuyện tình đẹp, thơ mộng,… có một người vợ đẹp, ngoan hiền, há không phải là ước vọng của những chàng trai yêu đời sao? Và khi mất một người vợ đẹp, ngoan, hiền như vậy thì anh chàng thất tình đó sẽ hành động ra sao? Giết người tình địch chăng? Hay anh ta sẽ phát điên? Hay anh ta sẽ vô chùa tu? Hay anh ta sẽ trả thù…mà trả thù bằng cách nào đây?
Về nhà, tôi ăn cơm, nhai hoài mà nuốt không vô. Vợ tôi hỏi : Bữa nay, anh sao vậy ?
Tôi hỏi lại : Trên đời này, có khi nào người này mạo danh người khác để lấy vợ của người bị mạo danh được hông ?
  • Anh hỏi lạ! Mạo danh có nghĩa là người bị lầm kẻ mạo danh vì không biết người đó là ai nên mới bị lầm. Còn vợ chồng thì chỉ có trường hợp ngoại tình, chớ không có trường hợp vì bị mạo danh mà bỏ chồng đi lấy kẻ mạo danh! 
  • Có trường hợp nào người ngoại tình mà vẫn không ý thức được việc ngoại tình của mình không ?
  • Có, những người điên, những người khủng hoảng tinh thần đến độ không ý thức được việc làm của mình.
  • Hay ! Trả lời hay ! Bữa nay anh chở em đi xuống restaurant Chí Tài ở Chợ Cũ, mình ăn cơm Tây để mừng cái vụ mạo danh này.
  • Anh nói gì em không hiểu ?Ai mạo danh ai? Hõng lẽ chuyện chú An taxi mạo danh anh mà làm cho anh vui mừng như vậy sao ?
  • Chị Năm bán vé hát đã nói gì với  em ?
  • Chị Năm bán vé nói có một cô gái thật đẹp lại kiếm anh. Anh mời cô ta xem hát, mà coi bộ hồn phách gì của anh cũng bị điên đảo mất vì cô gái đó…
  • Chị Năm còn nói gì nữa không ?
  • Thì chỉ biểu em phải đeo riết anh, đừng có buông ra, coi chừng mất anh!
  • Cái bà nầy thật là nhiều chuyện! Ừ ! Anh sẽ viết vai một bà nhiều chuyện trong tuồng sắp tới. Chị Năm bán vé tên Lan, cái bà nhiều chuyện của anh trong tuồng sẽ có tên là Lan Đài. Lan Đài là cô Lan có cái miệng Đài phát thanh.
  • Đừng anh! Em tin anh là đủ rồi. Bộ họ nói gì, em cũng tin sao ?
Hôm đó sau khi dùng cơm xong, tôi đưa vợ tôi ra Tax ở đường Nguyễn Huệ, mua dầu thơm, son phấn cho vợ tôi. Rồi ra chợ Saigon mua xoài cát, bưởi năm roi… Về nhà, tôi bắt đầu viết phát thảo cốt truyện và nghiên cứu tính cách của nhân vật tuồng.
Vở tuồng có tựa đề sơ khởi là Ảo Ảnh ! Nhân vật gồm có các vai Mỹ Dung, Mạnh Quyên, Lan Đài, Lưu Thoại Nguyên, Hồ Phong Quân, Mạc Chấn, Di Tâm… Và ngay khi nghĩ tên nhân vật, tôi cũng dự trù những diễn viên sẽ thủ diễn những vai đó, vì như vậy sẽ tận dụng được khả năng ca diễn của diễn viên khi họ đảm nhiệm nhân vật trong tuồng.
Mỹ Dung sẽ do Thanh Nga thủ diễn, Mạnh Quyên= Ngọc Giàu, Lan Đài= Kim Chi, Lưu Thoại Nguyên do Hữu Phước đóng, Hồ Phong Quân do Việt Hùng đóng, Mạc Chấn do Thanh Tú, Di Tâm do hề Kim Quang.
Chiều bữa đó mệt, tôi không dùng cơm nhà, tôi rũ vợ tôi xuống bến Bạch Đằng, lại pointe des blagueurs ( sau nầy đổi tên thành Ngân Đình Tửu quán ) ngồi hóng mát, uồng bia hơi, ăn cháo sò huyết hay dùng thức ăn nhẹ buổi tối, nhưng vợ tôi bận dạy cho các con học bài nên tôi đi một mình.
Tôi đi vespa xuống bến Bạch Đằng bất ngờ gặp hai chị em cô Mỹ Dung và Mỹ Quyên đèo nhau bằng xe vélo solex đi hóng mát, tôi mời hai cô đến Ngân Đình Tửu Quán dùng cơm, nhưng Mỹ Quyên đòi về nhà vì không có báo cho ba má cô biết, sợ ở nhà chờ. Mỹ Quyên muốn về  học bài và bảo Mỹ Dung đi dùng cơm với tôi. Mỹ Quyên sẽ báo cho gia đình biết. Nói xong, cô em lên xe chạy liền, vừa chạy vừa quay lại lấy tay vẩy vẩy.     
Tôi đưa Mỹ Dung đến restaurant Kim Sơn, kế bên Tax, chúng tôi vừa dùng cơm vừa nói chuyện khào. Mỹ Dung hỏi tôi có dự định viết tuồng gì không? Tôi hỏi cô học hành ra sao? Câu chuyện chẳng có đầu có đuôi, nữa tâm tình nữa xã giao. Bất ngờ tôi hỏi cô: Mỹ Dung thích hoa gì ?   
Mỹ Dung nhìn tôi một lúc lâu, có lẽ ngầm đoán xem tôi đang nghĩ gì về cô ta chăng? Mỹ Dung khẻ nói: Em thích hoa hồng…. Em rất thích màu hồng… Nếu sau nầy em có một căn nhà riêng, một ngôi nhà nhỏ thôi, em sẽ sơn tường màu hồng lợt, cửa sổ cũng treo voile màu hồng…Nếu có một khoảnh vườn nhỏ, em cũng sẽ trông hoa hồng…
        -   Tại sao em có sở thích đó?
  -    Có lẽ vì khi em đậu bằng tú tài đôi, ba cho em đi nghĩ mát ở ĐàLạt với các bạn, chúng     em được ở trong một cái villa, nơi đó có một vườn hoa hồng nhỏ. Mỗi sáng hương hoa thơm dìu dịu, sương sớm đọng trên cành lá, em ra vườn hái một đoá hồng…Nhìn giọt sương đọng trên cánh nhung mềm, giọt sương long lanh dưới ánh nắng ban mai như một viên ngọc quý, em nâng cánh hoa mà sợ giọt sương lăn rơi xuống đất vở tan…
  • Có khi nào em giữ được giọt sương khi em cắm hoa vô bình không?
  • Không! Chỉ một ước mơ nho nhỏ đó, nếu thực hiện được thì em sẽ vô cùng hạnh phúc…nhưng rất tiếc là chưa bao giờ em đạt được cái hạnh phúc nhỏ nhoi đó.
  • Em ngồi đây dùng dessert, anh bước ra ngoài một chút, anh sẽ trở lại ngay.
Tôi ra trước cửa restaurant Kim Sơn, bên kia đường là những kiosque bán hoa, còn đông người mua kẻ bán. Có lẽ có hoa mới ở Dalat về, tôi gặp cô Sương, cô bán hoa quen thuộc, mua một  đoá hồng nhung thật đẹp, nhờ cô gói lại trong giấy kiếng làm thành một bouquet nhỏ nhắn, sang trọng. Cô Sương đoán là tôi đang có bạn gái ở trong nhà hàng Kim Sơn nên cô nói cô sẽ đem hoa sang cho tôi.
Tôi trở vô restaurant, Mỹ Dung còn chờ tôi để cùng dùng dessert, cô khen bữa cơm rất ngon, cô tỏ ra rất vui, đúng lúc đó thì cô Sương mang hoa hồng đến, tôi tiếp nhận, đưa tiền pourboire cho cô Sương rồi tôi trân trọng tặng hoa cho Mỹ Dung. Cô ôm bouquet hoa, xúc động, cô khẻ hôn đóa hoa. Tôi nói: Tặng em một niềm vui nho nhỏ để đở nhớ Dalat.
Mỹ Dung nói rất khẻ: Đở nhớ Dalat nhưng em sẽ nhớ anh rất nhiều…
Tôi vờ như không nghe, thanh toán tiền cho nhà hàng rồi nắm tay Mỹ Dung, dẫn đi ra. Cô nàng để yên cho tôi nắm bàn tay, ngoan ngoản theo tôi. Ra đến trước cửa, Mỹ Dung ngỏ ý muốn tôi đưa về nhà.   
Tôi kéo Mỹ Dung vô Tax, định mua tặng cho cô một chai dầu thơm Chanel No 5, nước hoa mà vợ tôi thường dùng, nhưng khi đi ngang gian hàng bán nữ trang, tôi thấy cô có vẻ muốn vào xem. Tôi dẫn cô bước vào, tôi vờ xem nữ trang nhưng âm thầm quan sát thái độ của Mỹ Dung.

Gian hàng bán nữ trang có nhiều hàng nhập cảng, mẫu mã rất đẹp. Có những đôi hoa tai, có giây chuyền vàng, giây chuyền bạch kim, nhiều loại mặt cẩm thạch, vòng cẩm thạch, cà rá vàng và có cả nữ trang có đính hột xoàn...
Mỹ Dung bỗng reo lên: Anh ơi, Có chiếc nhẩn khắc đóa hoa hồng đẹp quá kìa anh….

Đúng vậy ! Một chiếc nhẩn vàng y, có khắc hình nổi một đóa hoa hồng rất là tinh xão. Cô bán hàng cho biết đó là hàng đặt làm ở Hồng Kông, mẫu mã mới nhất. Tôi bảo Mỹ Dung ướm thử vào ngón tay áp út, nếu vừa thì tôi mua tặng cô. Mỹ Dung ngại ngùng, tỏ ra không phải cô vòi vĩnh để được tặng chiếc nhẩn vàng … Tôi cười: Có gì quan trọng đâu, em thích chiếc nhẩn có khắc đoá hồng thì nên nhận của anh tặng để kỷ niệm hôm nay.
Cô bán hàng nâng bàn tay Mỹ Dung, nhìn chiếc nhẩn trên ngón tay, nức nở khen: Ôi bàn tay của cô đẹp quá, ngón tay thon dài… chính vẻ đẹp của bàn tay cô làm tăng thêm giá trị của chiếc nhẩn. Tôi cam đoan không có cô gái nào mang chiếc nhẩn này đẹp hơn cô đâu !

Mỹ Dung chưa biết phản ứng ra sao thì tôi đã hỏi giá tiền và móc bóp ra trả tiền. Người bán hàng viết biên nhận, lấp hộp nhung đỏ , trịnh trọng đặt chiếc nhẩn vàng vô và gói lại bằng giấy hoa, có thắc một cái nơ xinh xinh. Tôi nhận hộp quà, trao cho Mỹ Dung: Em hảy nhận để kỷ niệm buỗi gặp gở bất ngờ hôm nay.
Mỹ Dung nhận chiếc nhẩn vàng có khắc đóa hoa hồng, cô đăm chiêu suy nghĩ, thái độ có vẻ dè dặt, sợ tôi có ý không tốt gì chăng, nhưng sau đó thì tôi đưa cô về nhà của cô liền. Đến nhà, cô mời tôi vô, tôi từ chối, xin hẹn dịp khác, tôi phải trở về đoàn hát vì đã tới giờ làm việc của tôi.

Nhà của cô Mỹ Dung ở góc đường Hiền Vương và Hai Bà Trưng, tôi ngó qua kiếng chiếu hậu, tôi thấy Mỹ Dung và Mỹ Quyên nói chuyện gì với nhau, mắt hướng về phía xe của tôi. Tôi lặng lẽ chạy luôn. Về đến rạp hát, tôi vào phòng vé, gặp bà Bầu Thơ, tôi nói tôi sẽ đi Đalat viết tuồng trong hai tuần lễ, tôi cần 5000 đồng, xin bà cho lãnh trước và sẽ trừ vào tiền bản quyền của tôi.
Bà Bầu bảo thầy Bảy Liêm, quản lý trao tiền cho tôi và bà dặn: Anh Ba đi viết tuồng thiệt hén? Tôi nghe người ta đồn là anh muốn lộn xộn gì đó…
   -   Không có đâu, chị Năm ! Tôi nhận tiền rồi ra về.
Đầu óc của tôi căn cứng những ý nghĩ về vở tuồng mới nên về đến nhà, tôi trao 5000 đồng cho vợ tôi và nói việc nhận tiền trước chỉ là một cách báo tin cho bà bầu biết là tôi sẽ vắng mặt ở Saigon trong hai tuần lễ để tôi có thì giờ tập trung sáng tác. Tôi không kể cho vợ tôi nghe chuyện tôi vừa gặp cô Mỹ Dung ở bến Bạch Đằng và việc tặng quà cho cô. Tôi biết vợ tôi không ghen bậy nhưng tôi không muốn mất thì giờ giải thích lôi thôi.

Cũng cần nói rõ, tiền bản quyền và tiền lương ở gánh hát của tôi thì tôi trao cho vợ tôi toàn quyền đi ký nhận, tính toán sổ sách vì tôi không muốn dây vào chuyện tính toán lôi thôi. Tiền xài riêng của tôi là những khoản thu nhập khác như tiền bản quyền thu thanh dĩa vọng cổ, tiền thu đài phát thanh, tiền bản quyền cho in bài ca, in tuồng tích và truyện tuồng bằng hình ảnh chụp trên sân khấu. Đó là chưa kể những số tiền thù lao sáng tác kịch bản cho các ban kịch của Túy Hồng, Thẩm Thúy Hằng, Kim Cương, Tùng Lâm…Có khi tôi nhận tiền quá nhiều, tôi đưa cho vợ tôi và cũng không giải thích rõ xuất xứ của số tiền đó, và vợ tôi cũng chẳng phải bận tâm hỏi tôi đã tiêu xài như thế nào. Vì vậy việc ăn tiêu hay lãng phí năm ba trăm hay một ngàn đồng trong những năm 60, đối với người lãnh lương tháng thì có vẻ nhiều, nhưng đối với nghệ sĩ chúng tôi thì dường như không có vấn đề gì phải bận tâm đến.

Đêm đó tôi ngủ không được…Lời nói của cô Mỹ Dung còn thoang thoảng bên tai: Ý thích màu hồng, nhà với vách tường sơn màu hồng, trên bàn luôn luôn có một bình hoa hồng và … và chiếc nhẩn có khắc hình một đóa hồng…đó là tính cách đặc biệt của nhân vật trong vở tuồng Ảo Ảnh của tôi.

Tôi xây dựng cốt truyện tuồng:
Họa sĩ Lưu Thoại Nguyên và Mỹ Dung sống hạnh phúc trong một căn nhà thơ mộng ở Thiên Tân. Lưu Thoại Nguyên chìu ý thích của Mỹ Dung nên dùng toàn một game màu hồng để sơn vách phòng, treo màn voile cửa sổ cũng màu hồng. Trong nhà luôn luôn có một bình hoa hồng, trên vách có treo bức tranh cô gái ngủ ngày kế bên vườn hồng, thậm chí đôi nhẩn cưới, Lưu Thoại Nguyên và Mỹ Dung cũng cho chạm trổ một bông đóa hồng tinh sảo.
Chiến tranh xảy ra, Lưu Thoại Nguyên và các bạn hữu như Mạc Chấn, Quách Di Tâm phải tòng quân, Mỹ Dung, Mạnh Quyên, Lan Đài tham gia việc y tế ở hậu phương.

Trong một trận tác chiến, Lưu Thoại Nguyên bị thương, bị bắt làm tù binh, bị nhốt chung trong một khám tối với một chiến hữu khác tên là Hồ Phong Quân. Trong ngục tù, Lưu Thoại Nguyên và Hồ Phong Quân thường tâm sự với nhau, Lưu Thoại Nguyên kể chuyện gia đình của mình cho bạn nghe để đở nhớ, đở buồn. Chuyện kể đi kể lại nhiều lần đến độ Hồ Phong Quân nhớ những thói quen của Mỹ Dung như nhà sơn màu hồng, màn cửa sổ cũng màu hồng, trong nhà luôn có một bình hoa hồng và bức tranh cô bé ngủ ngày trong vườn hồng, chiếc nhẩn cưới có khắc hình đóa hoa hồng…Hồ Phong Quân cũng biết tên cùng thói quen của Mạnh Quyên, Lan Đài, Mạc Chấn, Quách Di Tâm, những bạn của Mỹ Dung và Lưu Thoại Nguyên.
Một hôm, phi cơ dội bom, làm đổ nát nhà ngục, những tù binh sống sót thoát chạy trốn vô rừng. Quân thù đuổi theo bắn, Lưu Thoại Nguyên bị trọng thương. Anh biết mình sắp chết vì vết thương quá nặng nên cởi chiếc nhẩn cưới có khắc đóa hồng trao cho Hồ Phong Quân, nhờ anh về Thiên Tân, tìm Mỹ Dung báo tin cho nàng biết và trao lại cho nàng chiếc nhẩn cưới có khắc hình hoa hồng.

Phần của Mỹ Dung thì sau khi nhận được thiệp báo của chánh phủ cho nàng biết là Lưu Thoại Nguyên đã hy sinh trên chiến trường. Mỹ Dung đau khổ, khóc rất nhiều, nàng lại đau mắt nặng, không tiền thang thuốc nên bị mù.  Hồ Phong Quân về đến Thiên Tân, anh kiếm được nhà của Mỹ Dung không khó.

Anh bước vô nhà, không gặp Mỹ Dung, nhìn quanh thấy vách tường vẫn còn màu hồng như lời Lưu Thoại Nguyên kể nhưng hai tấm màn voile che cửa sổ đã thay bức màn vải xanh.

Hồ Phong Quân buộc miệng nói: Mỹ Dung vẫn phòng không chích bóng hay nàng đã tái giá. Chẳng lẽ nàng ở với người mới mà vẫn giữ những kỷ niệm của người xưa? Vách vẫn giữ màu hồng nhưng màn cửa sổ thay vải xanh tự lúc nào? Bức tranh Cô Bé  Ngủ Ngày đâu rồi? Và trên bàn cũng chẳng có bình hoa hồng như thuở nào….
Mỹ Dung vừa về, tình cờ nghe được, nàng kinh ngạc, thốt lên: Ông là ai? Sao lại biết được những điều thầm kín của tôi?  
  • Mỹ Dung, Em… em sao vậy?  Hồ Phong Quân tới bên nàng: Trời ơi ! Em đã mù ? Từ bao giờ?…anh Quách Di Tâm cùng vượt ngục với anh, anh Quách Di Tâm chua về  đây sao ?
  • Lưu Thoại Nguyên…chẳng lẽ  anh Lưu Thoại Nguyên còn sống đây sao ?
Tiếng của Mạnh Quyên ngoài cửa: Chị Mỹ Dung ơi, chị có ở nhà không ?
Mỹ Dung gọi to: Mạnh Quyên…Mạnh Quyên đó hả ? Mạnh Quyên vô đây…vô đây mau…
Mạnh Quyên bước vô, nhìn thấy Hồ Phong Quân, cô chưa biết ai, ngỡ ngàng, cúi đầu chào. Hồ Phong Quân nghe Mỹ Dung gọi tên Mạnh Quyên, liền nhớ Lưu Thoại Nguyên có lần kể là anh đã dùng Mạnh Quyên làm người mẩu để vẻ bức tranh  “ Cô Bé Ngủ Ngày” và kể chuyện Mạnh Quyên với Mạc Chấn vừa thành hôn thì Mạc Chấn đi tòng quân. Hồ Phong Quân liền nói trước khi Mạnh Quyên kịp hỏi về anh chàng lạ hoắc nầy là ai.

Hồ Phong Quân: Mạnh Quyên, Cô Bé Ngủ Ngày đây rồi, còn bức tranh của anh vẻ em ngủ ngày đâu rồi? Nè Mạnh Quyên, báo cho em một tin buồn. Mạc Chấn đã tử trận, anh Mạc Chấn bị tử thương khi anh ấy ở lại bắn đoạn hậu cho bọn anh thoát thân.  
Mạnh Quyên nghe tin chồng chết, kêu thét lên: Trời ơi ! Anh Mạc Chấn đã chết… Em phải đi báo tin cho ba má của ãnh hay..( Mạnh Quyên bỏ chạy ra ngoài )
Mỹ Dung : Lưu Thoại Nguyên ! Lưu Thoại Nguyên…
 Mỹ Dung chạy đến ôm chầm lấy Hồ Phong Quân, nắm lấy tay của Hồ Phong Quân mò ngay ngón áp út, nắm lấy ngón tay đeo nhẩn: Chiếc nhẩn có chạm nổi đoá hoa hồng,… đúng là anh Lưu Thoại Nguyên của em đây rồi. Anh… Anh Nguyên ơi , anh đã về với em nhưng… nhưng em không còn là Mỹ Dung như ngày nào, em không còn trông thấy ánh sáng, em  không nhìn thấy được nét mặt, đôi mắt của anh, em không còn thưởng thức được những sắc màu và tranh vẻ của anh nữa rồi…( ôm Hồ Phong Quân khóc ngất).
Hồ Phong Quân: Mỹ Dung ! Lưu Thoại Nguyên đã về, anh sẽ ở vĩnh viễn bên em, anh sẽ kiếm tiền cứu chửa đôi mắt cho em, đừng khóc nữa…anh sẽ chăm  sóc lại vườn hoa hồng, mỗi chiều mỗi sáng anh sẽ tặng cho em một đoá hồng… mỗi đoá hồng còn đọng một giọt sương long lanh như viên ngọc trên cánh mềm mà ngày xưa em thường yêu thích…
Mỹ Dung…: Lưu Thoại Nguyên, em yêu anh…hạnh phúc của em đây rồi… anh đừng xa em nữa nghe anh…( Mỹ Dung ôm Hồ Phong Quân, tha thiết. Đèn lu dần rối tắt hẳn. Màn)

X X X

Tôi viết bản phác thảo câu chuyện Mạo Danh vừa kể, chưa có đoạn kết vì tôi băn khoăn, chuyện cô Mỹ Dung hiểu lầm Hồ Phong Quân là Lưu Thoại Nguyên vì cô đang mù lòa, đang thương nhớ chồng, bỗng nhiên có một người đàn ông đến, người đó biết những thói quen và câu chuyện thầm kín giũa nàng và Lưu Thoại Nguyên như tánh của cô thích màu hồng, vách tường sơn màu hồng, cửa sổ treo màn voile màu hồng, trong nhà có bình hoa hồng mỗi ngày và bức tranh Cô Bé Ngủ Ngày. Khi gặp Mạnh Quyên, Hồ Phong Quân nhắc liền tên Mạc Chấn, chồng của Mạnh Quyên. Anh cũng đã nhắc tên Quách Di Tâm, người bạn cũ của Mỹ Dung và Lưu Thoại Nguyên. Thêm nữa Hồ Phong Quân lại có chiếc nhẩn cưới chạm nổi hình đoá hoa hồng…Mỹ Dung bị lầm kẻ mạo danh Lưu Thoại Nguyên…

Để kết thúc chuyện tuồng, tôi đặt giả thuyết: nếu khi Hồ Phong Quân đưa Mỹ Dung đi bác sĩ, mổ mắt, chữa cho lành bịnh, Mỹ Dung mắt sáng lại, biết nàng đã thất thân với một kẻ mảo danh chồng của nàng, chừng đó Mỹ Dung sẽ xử sự ra sao ?
Một trường hợp khác có thể xảy ra: khi mắt của Mỹ Dung được cứu trị, vừa nhìn thấy rõ mọi sự vật quanh mình thì Lưu Thoại Nguyên thật trở về, nàng sẽ giải quyết ra sao trước Lưu Thoại Nguyên thật và kẻ mạo danh Lưu Thoại Nguyên ? Và Mỹ Dung trước việc người chồng thật trở về với nàng, nàng có cảm thấy là nàng phạm tội ngoại tình với kẻ đã mạo danh của chồng mình không?

Hai tuần lẽ trôi qua nhanh, tôi ra rạp hát để trở lại làm việc với đoàn hát vì khi tôi đến lãnh tiền tuồng trước, tôi đã nói với bà bầu Thơ là tôi đi Đàlạt hai tuần lễ để viết tuồng. Vừa đến rạp Hưng Đạo, chị Lan bán vé ngoắc tôi lại, nói nhỏ: “ Chết anh rồi, anh làm gì người ta mà cứ cách một hai ngày, người ta đến rạp hát để kiếm anh. Cô ta đến buổi sáng lại phòng vé gặp tôi, tôi nói anh đi Cấp hay đi Dalat để viết tuồng, cô ta không tin. Đêm lại, trước giờ đoàn mở màn hát  tôi thấy cô ta lảng vảng bên hông rạp, chổ cửa ra vô của nghệ sĩ. Cô ta hỏi mấy anh mấy cô diễn viên, cô ta kiếm anh hoài đó…
Tôi bực mình: Chị làm như là tôi thiếu nợ ai đó nên họ kiếm tôi đòi nợ…Mà chị nói cô nào tới kiếm tôi ?
- Thì cái cô tới xin anh giấy xem hát hôm trước đó… Cái cô tưởng anh lái xe taxi là Nguyễn Phương, rồi cổ tới rạp mới gặp Nguyễn Phương thật…
- Thì chắc là cổ cũng muốn xin thiệp coi hát nữa chớ gì…
- Hõng phải đâu, tôi coi bộ cô ta muốn đeo dính anh rồi đó…coi chừng mà anh sẽ bị dĩa bay, chén bay, con gái bây giờ ghê lắm đó, …
- Thôi đi bà, cái miệng của bà còn hơn là cái Đài Phát Thanh… chưa có gì mà la om sòm, vợ tôi mà nghe được, nó đứng tim chết, tôi thưa chị ra tòa đó…
- Xí ! Làm ơn mắc oán ! Được rồi, anh nói vậy, để khi cô ta tới kiếm, tôi biết anh ở đâu, tôi chỉ cho cô ta tới kiếm, rồi tôi kêu vợ anh tới quậy, thử coi ai ra tòa cho biết !
- Thôi, bà nội ơi ! Tôi nói chơi vậy mà cũng giận !
Tôi vuốt vuốt cái lưng chị ta như vỗ về rồi chấp tay xá xá, tôi ra lấy xe chạy về nhà.
Đêm đó tôi không ra rạp hát làm việc.. Hõng biết tâm trạng của tôi ra sao? Tôi có làm gì đâu mà phải trốn? Cô ta định gặp tôi để làm gì ? Gia đình cô ta cũng có bề thế, cô học Đại Học, cũng chẳng phải nghèo hèn, thiếu thốn gì. Chẳng lẽ vì tặng vật nhỏ nhoi, một đóa hồng, một chiéc nhẩn vàng là đủ để lôi cuốn cô ta sao? Hay là cái anh chàng lái xe taxi lại mạo danh tôi gây tai họa gì nữa đây…

 ( còn tiếp )
 
 

Nguồn tin: SG NGUYỄN PHƯƠNG - CLVNCOM
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

Đăng Nhập - Đăng Ký

Share mạng xã hội

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 14


Hôm nayHôm nay : 687

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 57791

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3298528

Tin ngẫu nhiên

Tình đau nối tiếp tình đau của tác giả ‘mưa rừng’: nhạc sĩ Huỳnh Anh

Chân dung cuộc tình tập 7 chủ đề Nhạc sĩ Huỳnh Anh đưa khán giả đến với những bản tình ca của người nhạc sĩ tuy sáng tác không nhiều – chỉ 20 bài trong cả sự nghiệp nhưng cũng đủ để ghi tên tuổi ông là một trong những nhạc sĩ hàng đầu của dòng nhạc trữ tình. Đặc biệt, những bí mật về cuộc đời và những cuộc tình buồn đau của nhạc sĩ Huỳnh Anh cũng được hé lộ.

 

Ca sĩ Tuấn Ngọc thấy mình tầm thường

Ca sĩ Tuấn Ngọc dí dỏm chia sẻ về cuộc đời, sự nghiệp ca hát, gia đình và cả việc có cần thẩm mỹ để kéo dài thanh xuân.

 

Họa sĩ Lê Minh qua đời ở tuổi 82

Theo tin từ văn phòng Hội Mỹ thuật TP HCM, họa sĩ Lê Minh - người vẽ nhiều truyện tranh lịch sử - qua đời ở tuổi 82

 

Tác giả "Khúc thụy du" - nhà thơ Du Tử Lê qua đời

Ca sĩ Lan Ngọc cho biết nhà thơ Du Tử Lê, được biết đến với nhiều tác phẩm nổi tiếng, đã qua đời ngày 7-10 tại Mỹ, hưởng thọ 77 tuổi

 

Vĩnh biệt NSND Thế Anh: Đời nghệ sĩ như anh là diễm phúc!

NSND Thế Anh ra đi là mất mát lớn cho điện ảnh Việt Nam nhưng những vai diễn để đời của ông: Trung úy Phương, Ba Duy... sẽ sống mãi trong lòng công chúng yêu điện ảnh

 

Phim cổ trang Việt và nỗi khổ không ai thấu

Phim cổ trang nội địa thường gặp nhiều khó khăn, mà khó nhất là làm vừa lòng khán giả.

 

Ngừng làm "bà mối", Cát Tường hóa thân thành con dâu Cát Phượng

Sau những lùm xùm từ việc ngừng làm MC chương trình "Bạn muốn hẹn hò", Cát Tường xuất hiện trên màn ảnh nhỏ với vai trò diễn viên. Cô hóa thân thành con dâu của nhân vật do Cát Phượng đóng trong phim "Chuyện nhà, chuyện phố".

 

Doãn Quốc Ðam đi lên từ vai phụ

Nam diễn viên trẻ Doãn Quốc Ðam đang được đánh giá cao nhờ khả năng nhập vai đa dạng và lối diễn có chiều sâu. Mới đây, nam diễn viên thế hệ 9X tiếp tục gây ấn tượng với nhân vật tội phạm trong loạt phim hình sự “Mê cung”, phát sóng lúc 21 giờ 40 thứ tư và 21 giờ 50 thứ năm hàng tuần trên kênh VTV3.

 

Phong cách Bolero của Hà Vân

Đang thời dòng nhạc Bolero thịnh hành “từ đầu làng đến cuối xóm” thì một ca sĩ chọn dòng nhạc này để lập nghiệp và khẳng định tên tuổi là thách thức không nhỏ. Vậy nhưng ca sĩ Hà Vân đã làm được và hơn hết, cô đã tạo một phong cách Bolero cho riêng mình.

 

Diễn viên Hoàng Anh chia tay khán giả, sang Mỹ định cư

Nam diễn viên Hoàng Anh từng tham gia phim "Gạo nếp, gạo tẻ" đã sang Mỹ định cư cùng vợ và con gái.

 

Hát bội gia truyền

Hát bội (hay còn được gọi là hát bộ) là loại hình sân khấu truyền thống có từ rất lâu đời ở nước ta. Ngày nay, trong thời buổi công nghệ hóa, hát bội đang có nguy cơ mai một, chỉ còn phổ biến ở các kỳ lễ hội Kỳ yên đình làng. Vậy nhưng, ở Vĩnh Long, có một gia đình đã “5 đời hát bội, làm bầu”. Đó là gia đình của Nghệ nhân ưu tú (NNƯT) Vũ Linh Tâm, hậu duệ đời thứ 3.

 

Đưa thi thể nghệ sĩ Anh Vũ về Việt Nam

Sáng 4-4 (giờ địa phương), ca sĩ Leon Vũ đã làm việc với cảnh sát California - Mỹ để hoàn thành thủ tục nhận thi thể nghệ sĩ Anh Vũ. Một chiếc áo dài do nhà thiết kế thời trang Calvin Hiệp thực hiện cũng đã được mặc cho Anh Vũ.

 

Tiếc thương người mẫu Kim Anh qua đời vì ung thư

Sau thời gian dài chống chọi với căn bệnh ung thư buồng trứng, người mẫu 9x Kim Anh đã qua đời vào tối 29-1.Ước mơ thành đạt để mẹ thôi chạy xe ôm, em gái có tiền ăn học của cô gái hiếu thảo này đã không thành

 

Nghệ sĩ tranh Giải Mai Vàng 2018 nói trước giờ G: Được đề cử đã là hãnh diện!

Cũng như các nghệ sĩ lĩnh vực sân khấu, ca nhạc, nghệ sĩ lĩnh vực điện ảnh - truyền hình có chung tâm trạng hồi hộp mong chờ kết quả nhưng hạnh phúc nhất với họ là được công chúng ghi nhận, đề cử

 

Dương Thụ thích chất "bụi đời" ở Bằng Kiều

Nhạc sĩ Dương Thụ bảo ông thích Bằng Kiều vì "ông cháu" của mình cứ bụi đời thế nào ấy.

 

Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang: Làm mới tác phẩm cũ

hà hát Cải lương Trần Hữu Trang vừa tái dựng vở cải lương Tìm lại cuộc đời (tác giả Hoàng Khâm - Điêu Huyền, đạo diễn NSND Trần Ngọc Giàu). Vở cải lương cũ được khoác phong cách tươi mới, mở màn cho các hoạt động tổ chức biểu diễn nghệ thuật của nhà hát dịp cuối năm 2018 và năm mới 2019.