\n
06:37 PST Thứ tư, 26/09/2018
hình music online

Tin ngẫu nhiên

Trang nhất » Tin Tức » DV Điện Ảnh

Đoàn Cải lương Tây Đô đoạt 2 Huy chương Vàng, 2 Huy chương Bạc

Đoàn Cải lương Tây Đô đoạt 2 Huy chương Vàng, 2 Huy chương Bạc

Tại Liên hoan Cải lương toàn quốc năm 2018 vừa bế mạc tại tỉnh Long An, Đoàn Cải lương Tây Đô (TP Cần Thơ) đoạt Huy chương Bạc vở diễn “Cánh buồm ngược gió”. 2 Huy chương Vàng cá nhân gồm: nghệ sĩ Hoàng Khanh vai Bùi Hữu Nghĩa và nghệ sĩ Hồng Thủy vai bà Nguyễn Thị Tồn. Ngoài ra, với vai diễn Thái hậu Từ Dũ, nghệ sĩ Hồng Giang cũng đoạt Huy chương Bạc cá...

Xem tiếp...

ỦNG HỘ CÂY MÙA XUÂN NGHỆ SĨ TẾT MẬU TUẤT 2018

  Trong tinh thần lá lành đùm lá rách và góp gió thành bảo, trang nhà cailuongvietnam.com đã khởi sự chương trình quà Tết gửi đến các nghệ sĩ khó khăn, già yếu neo đơn từ mùa lễ , mùa yêu thương của 14 năm về trước: 2004.đến nay. Mỗi năm, thì trang nhà đều có góp sức một chút vào các quỹ của...

http://cailuongvietnam.com/forum/viewtopic.php?f=283&t=68928&p=972183#p972183

Hồi ký Kỳ nữ Kim Cương - Kỳ 2: Khóc cho kiếp cầm ca

Đăng lúc: Thứ năm - 10/05/2018 10:49 - Đã xem: 141
KC

KC

Mấy chục năm lăn lộn với nghề, ba tôi vẫn hãnh diện là đã lấy ánh đèn sân khấu làm lý tưởng của mình nhưng khi nhắm mắt thì chính sân khấu lại xua đuổi ba tôi một cách phũ phàng như vậy...
 
Kim Cương năm 14 tuổi, năm năm sau ngày chứng kiến cái kết cuộc buồn của cha mình ở Phan Thiết - nơi mà “mỗi lần đặt chân đến đó tôi không thể nào quên hình ảnh thê thảm của cái đêm ấy, rõ như in, như vừa mới xảy ra ngày hôm qua” - Ảnh tư liệu gia đình
Kim Cương năm 14 tuổi, năm năm sau ngày chứng kiến cái kết cuộc buồn của cha mình ở Phan Thiết - nơi mà “mỗi lần đặt chân đến đó tôi không thể nào quên hình ảnh thê thảm của cái đêm ấy, rõ như in, như vừa mới xảy ra ngày hôm qua” - Ảnh tư liệu gia đình

Chiếc xe ngựa leo dốc một cách khó nhọc. Gió từ biển thổi tạt đến ném cát bụi vào trong xe. Nắng xế làm cho mặt đất như cằn cỗi hơn, những gò đống đầy cỏ gai, xương rồng, bụi cây dại thấp lè tè như cũng phai tàn hết cái màu xanh của lá. Con ngựa gầy rướn người tới trước, đầu cúi xuống, mồ hôi chảy dài theo chiếc cổ khẳng khiu.

Trong chiếc xe có ba người, má tôi, tôi và ba tôi.

Ba người giữa hoang vu

Ba tôi nằm trên chiếc võng gai treo toòng teng trong xe. Xe qua một đoạn đường mấp mô nên xóc dữ dội, chiếc võng gai cứ đong đưa làm ba tôi chóng mặt khó thở và thỉnh thoảng nôn mửa. Ông nằm lả đi, mắt nhắm nghiền và lõm sâu xuống khiến cho hai gò má nhô lên cao hơn thường ngày.

 

Sóng biển không lớn lắm nhưng gió từ ngoài khơi thổi vào khá mạnh đem theo cả tiếng hú bí ẩn xa lạ. Năm ấy tôi lên chín tuổi, và đó là lần đầu tiên tôi nghe một tiếng hú như thế. Ba có nghe tiếng gió hú không? Chắc là không.

Ba đang vật lộn với những cơn co giật xen lẫn những cơn ói khan quặn ruột. Má tôi có nghe gì không? Tôi không chắc. Má tôi đang bận nhìn từng hơi thở của ba tôi, che chắn cho ba tôi trước cơn gió vô tâm của biển.

Xe lắc lư xuống dốc. Thành phố Phan Thiết đã hiện ra trước mặt, thấy cả cái tháp nước công viên và hai cây cầu bắc ngang dòng sông đục ngầu. Rạp Thất Ngàn ở đối diện xéo góc chợ, đôi cánh cửa đóng im lìm trơ lạnh vì không có đoàn nào diễn. Nửa tháng trước đây, đoàn của ba tôi hát rầm rộ ở rạp này, rất đông khán giả.

Lúc đoàn dời đi, ngồi trên xe tôi có ngoái nhìn lại, thấy nó nằm buồn bã ở góc phố, leo lét một ngọn đèn vàng. Thường là vậy. Nơi nào chúng tôi đến cũng là náo nhiệt, tưng bừng rồi khi đi chúng tôi dường như đem cái náo nhiệt ấy theo cùng. Tôi đã quen rồi chuyện sau lưng mình là hoang vắng.

Chiếc xe ngựa đậu lại trước cửa rạp. Má tôi nhảy xuống xe xăm xăm đi thẳng vô rạp, còn tôi thì ngồi lại ôm lấy ba vì ông đang lên cơn, vừa run lập cập vừa co giật.

Lát sau má trở ra cùng với người gác rạp và bảo tôi:

- Xuống đi con.

Tôi nhảy xuống xe. Chân tê buốt. Người gác rạp và má tôi dìu ba vào trong rạp. Ông ta nói:

- Ở đây không có giường chiếu mùng mền gì hết, nước nôi cũng thiếu.

- Thôi kệ - má tôi năn nỉ - bác thông cảm, chúng tôi không có ai quen biết ở đây. Tiền cũng không có.

Người gác rạp đỡ ba tôi nằm xuống, chiếc chiếu trải ở một góc sân khấu. Rạp tối mù, âm u và câm lặng một cách đáng sợ. Ông ta vấn một điếu thuốc châm lửa hút, thở dài và nói:

- Tui thì không sao. Tui cũng thương ông bầu lắm nhưng để ông nằm đây thiệt bất tiện. Ông chủ mà biết được ổng la chết.

- Không sao đâu - má tôi nói - Hôm trước đoàn tụi tui diễn ở đây ổng cũng vui vẻ lắm mà.

Ba tôi sau cơn vật vã đã ngất đi, nằm mê man. Ba chúng tôi ngồi ở góc chiếu, quanh người bệnh.

Má tôi mệt mỏi quá đã thiếp đi bên cạnh ba. Dường như ông già gác cửa cũng đã ngủ. Nhưng con bé Kim Cương lên 9 tuổi là tôi vẫn ngồi bó gối ở một góc sân khấu tối om nhìn xuống những dãy ghế.

Ven đường hay xó chợ?!

Tôi quay nhìn má tôi đang nằm im bên cạnh và không biết cái vẻ gì đó trên mặt ba đã làm tôi hoảng hốt. Tôi nhẹ đến bên ông và thấy ông đang mở mắt nhưng đôi mắt ấy không bình thường. Hơi thở ông hổn hển, ngực phập phồng khó nhọc.

“Ba ơi, ba!”. Tôi lay ba tôi dậy nhưng vô ích. Má tôi thức giấc, hoảng hốt. Lão gác rạp cũng có mặt rất nhanh. Người ba tôi lạnh toát. Tôi áp bàn tay ba tôi lên má mình và run lên vì sợ.

Chưa bao giờ trong đời tôi sợ đến như vậy. Bàn tay ba không thể nắm được tay tôi, không còn chút sự sống nào. Tôi hỏi: “Sao vậy má?”.

Không ai trả lời câu hỏi đó. Má tôi xoa dầu và chà xát lòng bàn tay, lòng bàn chân cho ba, chẳng ngờ ba tôi lại run lên dữ dội. Tôi bật khóc. Ngoài đường phố đã có tiếng xe chạy, tiếng bánh xe đẩy hàng lăn trên mặt đường, tiếng bước chân và cả tiếng ho khan của một người nào đó. Mọi người đang bắt đầu họp chợ.

Điều đáng buồn là những phũ phàng mà ba tôi gánh lấy không phải do ba tôi đã sống sai lầm mà chỉ vì quan điểm sai lầm của xã hội phong kiến lúc ấy là biết hút á phiện mới thật là người của giới thượng lưu và nó được bắt đầu từ những yêu thương rất kỳ dị của bà nội tôi.

Bà nội tôi là một đào hát nổi tiếng của sân khấu hát tuồng lúc bấy giờ, bà vừa là chủ rạp Palikao ở Chợ Lớn vừa là bầu gánh. Tôi nghe kể lại chính bà nội đã nhốt ba tôi ở nhà, buộc ông phải hút thuốc phiện.

Bà đâu có ngờ quan niệm sống “thời thượng” quái gở của xã hội lúc bấy giờ đã đẩy ba tôi vào một kết cuộc bi thảm sau này.

Cơn động kinh của ba tôi kéo dài cho đến khi trời sáng rõ mà vẫn chưa có dấu hiệu gì là thuyên giảm. Má tôi cũng khóc, người gác già thì đứng xuôi tay bất lực.

Ngay lúc có nhiều tiếng lao xao nơi khu chợ trước rạp thì một người đàn ông cao lớn từ ngoài cửa rạp bước vào.

Cái bóng của ông che lấp cả khoảng sáng nhỏ nhoi của cửa rạp. Cái bóng ấy tiến đến một cách chậm chạp, nặng nề. Người gác già bối rối trong từng tiếng nói:

- Ông chủ đến.

Mọi ngày ông là bạn của ba tôi, tôi cũng đã từng nhìn thấy gương mặt hớn hở vui cười của ông mỗi khi nhận tiền thuê rạp khá nhiều nhưng bây giờ sao gương mặt đó lạnh như tiền. Cái mặt ấy làm cho cả tôi lẫn má tôi đều im bặt.

- Tại sao lại thế này?

- Anh ơi - má tôi kêu lên - ông nhà tôi đang bịnh nặng lắm mà chúng tôi thì không có người nào quen ở đây.

Ông chủ chép miệng, lắc đầu:

- Chị làm tôi khó xử quá. Ông bầu Cương với tôi cũng có tình thân nhưng rạp hát là chỗ làm ăn của tôi, làm sao mà nằm ở đây được.

Má tôi chắp tay lại trước ngực, van vỉ:

- Mong ông thông cảm. Chúng tôi tứ cố vô thân...

Ông chủ quay mặt đi:

- Muốn thông cảm cũng không được. Đây là chỗ kiếm cơm của gia đình tôi mà. Rủi ổng chết ở đây thì sao. Ai mà còn dám vô coi hát ở rạp này?

Má tôi lại nói:

- Xin ông nghĩ lại những lúc chúng tôi còn diễn ở đây, khán giả chen chân không lọt, tiền vô như nước, lúc ấy ông và đoàn chúng tôi ai cũng vui vẻ với nhau. Xin ông hãy thương lấy cuộc đời bạc bẽo của nghệ sĩ mà cho anh Tư tôi được chết trên sân khấu.

Ông chủ rạp đi quanh chỗ ba tôi đang nằm. Mắt ông nhìn chằm chằm vào ba. Ba vẫn thở dốc như có thể trút hơi thở cuối cùng bất cứ lúc nào. Chủ rạp tay để sau lưng, gương mặt lạnh tanh nhìn về phía má.

- Không được. Chị phải đưa anh ấy đi ngay bây giờ. Tôi nói dứt khoát là phải đưa đi ngay bây giờ.

Từng tiếng nói buông ra chắc nịch. Má tôi quỳ sụp xuống.

- Xin anh hãy thương gia đình tôi...

- Tôi thương chị thì ai thương gia đình tôi? Bộ chị muốn biến cái rạp hát này thành cái nhà xác à? Chị cũng phải biết nghĩ đến sự sống của tôi chớ.

Má tôi lặng đi. Không ai nói được thêm một tiếng nào nữa.

Ông chủ vẫy tay gọi lão gác rạp đến dặn dò rồi lạnh lùng bỏ đi. Má tôi thẫn thờ xuôi tay như cái xác không hồn. Chúng tôi về đâu, ba tôi sẽ nằm đâu? Ven đường hay xó chợ? Dường như không có nơi nào sẵn sàng chứa chấp một người đang hấp hối.

Kỳ nữ Kim Cương -Ảnh tư liệu.

 

Khóc cho một kiếp cầm ca

Ngay giữa lúc bế tắc ấy, bỗng một người đàn ông xuất hiện trên lối đi giữa rạp. Ông bước vội tới chỗ má tôi đang quỳ. Tiếng của ông hốt hoảng:

- Anh sao rồi? Tôi đi tìm anh chị khắp nơi.

Tôi chưa biết người đàn ông này là ai nhưng má tôi thì vui mừng lắm, má nắm lấy tay ông kể lể sự tình. Ông nói:

- Một người như ông Phước Cương không thể chết trong một góc rạp bẩn thỉu như thế này được. Tôi là hội trưởng Hội Phật học tại đây, xin cô Bảy đưa ông bầu vào chùa nằm, có mệnh hệ nào hội sẽ lo hết.

Thì ra đó là bác Nguyễn Ngọc Hơn, người Cao Lãnh, bạn thân thiết của ba tôi. Má tôi khóc ngất, tôi cũng khóc. Hai má con ngồi dưới chân bác không nói thêm được một lời nào.

Ngày 13 tháng chạp năm Ất Dậu (1945), ba tôi trút hơi thở cuối cùng tại chùa Phật Học Phan Thiết. Năm đó, tôi lên chín, còn Kim Quang em tôi mới lên ba, Ngọc Thố vừa biết đi chập chững. Ba tôi đã vĩnh viễn ra đi sau hơn một tuần vật vã với bệnh tật.

Không ngờ những ngày cuối đời mình ba tôi lại phải chịu nhiều chua chát như thế. Mấy chục năm lăn lộn với nghề, ba tôi vẫn hãnh diện là đã lấy ánh đèn sân khấu làm lý tưởng của mình nhưng khi nhắm mắt thì chính sân khấu lại xua đuổi ba tôi một cách phũ phàng như vậy.

Cái bất hạnh ba tôi mang theo khi nhắm mắt đã trở thành niềm chua xót của tôi trong mấy chục năm qua. Lúc đó tuy hãy còn quá nhỏ nhưng tôi cũng biết suy nghĩ về kiếp người và tôi biết cái đêm trong rạp hát tối om kia sẽ ám ảnh tôi suốt đời. Ngay cả thành phố Phan Thiết cũng trở thành một ám ảnh.

Những phũ phàng mà ba tôi gánh lấy, mỗi khi hồi tưởng tôi vẫn không cầm được nước mắt. Tôi khóc cho ba tôi, khóc cho kiếp cầm ca và khóc cho chính mình.

Nỗi vinh nhục của kiếp phù du

Má tôi quỳ đó, người bất động, dòng nước mắt cũng chảy lặng lẽ. Tôi chín tuổi nhìn thấy hình ảnh má lúc đó đã hiểu thế nào là nỗi vinh nhục của kiếp phù du, đã hiểu thế nào là ê chề của một kiếp đời lang bạt.

Có lẽ đó là lúc má tôi nhìn thấy tận cùng nỗi khắc nghiệt của đời nghệ sĩ. Không phải cả đời sống cho sân khấu là có thể chết trên sân khấu. Nơi đó chỉ cho phép những gương mặt đầy son phấn diễn tuồng, cho phép một cái chết với tiếng khóc nghẹn ngào giả tạo dành cho khán giả chớ không thể dung chứa một nỗi đau riêng tư đích thực.

Có lẽ từ lúc đó, má tôi càng kiên quyết đưa tôi ra khỏi nghiệp xướng ca.


Nghệ sĩ KIM CƯƠNG


Nguồn tin: tcgd theo TTO
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

Đăng Nhập - Đăng Ký

Ủng hộ cây mùa xuân NSKK 2018

Share mạng xã hội

Chúc Mừng Sinh Nhật CLVNCOM

Ủng hộ quỹ nghệ sĩ khó khăn

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 22

Máy chủ tìm kiếm : 3

Khách viếng thăm : 19


Hôm nayHôm nay : 620

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 48826

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2120149

Đoàn Cải lương Tây Đô đoạt 2 Huy chương Vàng, 2 Huy chương Bạc

Tại Liên hoan Cải lương toàn quốc năm 2018 vừa bế mạc tại tỉnh Long An, Đoàn Cải lương Tây Đô (TP Cần Thơ) đoạt Huy chương Bạc vở diễn “Cánh buồm ngược gió”. 2 Huy chương Vàng cá nhân gồm: nghệ sĩ Hoàng Khanh vai Bùi Hữu Nghĩa và nghệ sĩ Hồng Thủy vai bà Nguyễn Thị Tồn. Ngoài ra, với vai diễn Thái hậu Từ Dũ, nghệ sĩ Hồng Giang cũng đoạt Huy chương Bạc cá nhân.

 

"Sài Gòn" của đạo diễn Caroline Guiela Nguyen

Nằm trong chuỗi sự kiện kỷ niệm 45 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam - Pháp, Viện Pháp tại Việt Nam giới thiệu vở kịch "Sài Gòn" của nữ đạo diễn Caroline Guiela Nguyen, với phần trình diễn của đoàn kịch Les Hommes Approximatifs, sẽ ra mắt khán giả TP HCM trong 2 ngày (21 và 22-9) tại Nhà hát Bến Thành.

 

Kịch "Bên đàng dệt mộng": Dấu ấn diễn viên trẻ

Nhà hát kịch Sân khấu nhỏ 5B vừa công diễn vở mới Bên đàng dệt mộng (tác giả Phạm Trường Long, đạo diễn Quách Hồ Ninh), với sự tham gia diễn xuất của các nghệ sĩ Võ Minh Lâm, Như Huỳnh, diễn viên Thanh Tuấn, Quốc Thịnh, Tuyền Mập, Nguyễn Sơn, Thu Hiền, Hồng Đào, Thanh Thúy, bé Gia Bảo…

 

Nhạc sĩ Trần Quế Sơn: Cơ duyên với thơ Bùi Giáng

Sau nhiều năm khá lặng lẽ khi chọn về sống gần gũi để chăm sóc ba mẹ già nơi quê nhà Quảng Nam, chàng nhạc sĩ lấy tên nơi mảnh đất mình sinh ra làm nghệ danh Trần Quế Sơn, bất ngờ trở lại TPHCM để thực hiện live show riêng vào tối 24-8 vừa qua.

 

Họa sĩ Ngô Lực nói mẫu nữ tố hiếp dâm đang "leo lên lưng cọp"

Chia sẻ với Tiền Phong mới đây, họa sĩ Ngô Lực bày tỏ sự thương cảm đối với Kim Phượng sau khi mẫu khoả thân này viết đơn cầu cứu trên trang cá nhân.

 

Bằng Kiều: “Tôi hấp, dở hơi…khác biệt với người của showbiz”

Nam ca sĩ “Buồn ơi! Ta xin chào mi” thẳng thắn thừa nhận, anh là con người lạc hậu so với showbiz hiện tại.

 

10 năm nhớ Sơn Nam – "ông già Nam Bộ"

Nhớ 10 năm ngày mất của "ông già Nam Bộ" Sơn Nam, NXB Trẻ sáng 22/8 đã có buổi gặp mặt báo chí cùng gia đình nhà văn Sơn Nam.

 

Văn Hường: 'Tôi đã đi cắm câu lâu rồi'

- Cách đây ít lâu, nhân đợt đặc cách phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân cho một số nghệ sĩ có nhiều đóng góp cho nền giải trí - nghệ thuật, đại diện vài ban ngành của TP.HCM đến nhà đề nghị đưa tên “vua hề” Văn Hường vào danh sách, ông cảm ơn và vui vẻ từ chối: “Tôi đã đi cắm câu lâu rồi”. Xuôi về lại quê cũ ở Thủ Đức (nay là quận 9) để an dưỡng tuổi già sau gần nửa thế kỷ đi diễn, Văn Hường (được khán giả gọi là vua hề) quan niệm rằng danh hiệu chỉ thực sự ý nghĩa khi mình còn đứng trên sân khấu, giải nghệ rồi thì không nên nhận làm gì cho “chiếm chỗ trong trí nhớ mọi người”.

 

Nghệ sĩ Hàn trình diễn Lý ngựa ô đầy ngẫu hứng

Nghệ sĩ bộ Gõ quốc tế Gina Hyungi Lee đến từ Hàn Quốc đã trình diễn tác phẩm Lý ngựa ô theo phong cách mới lạ, độc đáo.

 

Tác giả "Bên Dòng Sông Trẹm" qua đời

Vĩnh biệt một trong những nhà văn - nhà báo viết tiểu thuyết tâm lý xã hội thuộc hàng ăn khách nhất miền Nam từ thập niên 1950-1975 hiếm hoi còn lại - nhà văn danh tiếng Dương Hà của Bên Dòng Sông Trẹm.

 

Sao Nối Ngôi sau 3 mùa vẫn còn nguyên sức hút

Sao Nối Ngôi là chương trình thuần Việt sau 3 mùa giữ nguyên fomat, giám khảo nhưng vẫn tạo nên nhiều sức hút cho khán giả. Rating của Sao Nối Ngôi luôn ở trong mức cao và ổn định. Mùa 3 chưa kết thúc nhưng khán giả đã bắt đầu mong đợi về mùa 4 với những hậu duệ mới sẽ nối ngôi truyền thống nghệ thuật gia đình.

 

Con gái của Mai Phương sẽ thế nào?

Không chỉ lo lắng cho tình trạng sức khỏe của diễn viên Mai Phương, nhiều người thực sự đau xót vì con gái của cô còn rất nhỏ

 

NSND Đinh Bằng Phi - nhà Hát bội học đất phương Nam

Một tài hoa hy hữu, một trong những nghệ sĩ tài danh quý hiếm của đất Nam Bộ -đó là những mỹ từ xứng đáng dành cho NSND Đinh Bằng Phi, với những cống hiến không mệt mỏi của ông trong ngành nghệ thuật Hát bội.

 

Song Lang của Ngô Thanh Vân - giấc mộng đẹp nhưng….

Bộ phim điện ảnh Song Lang để lại nhiều dấu ấn với những cái được nhưng sao lại khiến khán giả thấy "tiếc" đến thế?

 

Soạn giả Điêu Huyền: Những nốt nhạc Mùa xuân

Những ai sinh ra và lớn lên tại miền Nam, có tâm hồn đam mê nghệ thuật cải lương đều không thể không biết đến các vở: Tiếng hò sông Hậu, Khách sạn Hào Hoa, Tìm lại cuộc đời, Ánh lửa rừng khuya, Cây sầu riêng trổ bông, Kiếp chồng chung… trên sân khấu đoàn cải lương Sài Gòn II, 284 ngày nào.

 

NSƯT Thành Lộc rơi nước mắt tiễn biệt NSƯT Thanh Hoàng

Đến viếng NSƯT Thanh Hoàng vào chiều 27-7, NSƯT Thành Lộc đã rơi nước mắt khi nhìn khuôn mặt tác giả kịch bản "Dạ cổ hoài lang" lần cuối.